Cựu chiến binh

Ý chí của thương binh Sáu Do

guyễn Thành Do sinh năm 1948, tại tỉnh Bạc Liêu (nay là tỉnh Cà Mau). Năm 1968, chàng thanh niên Nguyễn Thành Do nhập ngũ, được biên chế về Trung đoàn 1-U Minh. Những ngày đầu quân ngũ, Sáu Do đã nếm trải sự khốc liệt của chiến tranh tại “vành đai lửa” lộ Vòng Cung (Cần Thơ). Đó là những đêm trắng bám trụ trong công sự, pháo bầy của địch bắn dồn dập liên hồi; là những cuộc hành quân thần tốc dưới tán dừa bị xé toạc bởi mảnh bom. Sau những đợt thử lửa đó, Sáu Do cùng đơn vị chuyển xuống địa bàn Long Mỹ, Vị Thanh (nay thuộc TP Cần Thơ). Nhờ chiến đấu dũng cảm, Sáu Do được tin tưởng giao trọng trách Đại đội trưởng Đại đội súng máy 12,7mm

An Giang23/08/2026Đoàn xã Nam Đà (Nam Đà)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Nguyễn Thành Do (thứ hai, từ trái sang) cùng các đồng đội Trung đoàn 1-U Minh. 

Dù chỉ còn một cánh tay, ông Sáu Do vẫn kiên quyết không rời quân ngũ. Ông tự tập làm mọi việc chỉ với một tay còn lại. Tinh thần thép ấy đã khiến Trung đoàn trưởng Trung đoàn 1 Phạm Văn Trà (sau này là Đại tướng, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng) dành cho ông một niềm tin đặc biệt. Ông thường nói với các cán bộ, chiến sĩ: “Thằng Sáu Do nó còn một tay, nhưng tinh thần nó bằng hai, bằng ba người khác”.

Trong những trận đánh sau đó tại Ngã Năm, Kinh 13, đồng chí Phạm Văn Trà luôn tin tưởng giao cho Sáu Do những nhiệm vụ quan trọng. Ông biết rằng, với sự am hiểu địa hình và bản lĩnh trận mạc, Sáu Do sẽ biết cách bố trí trận địa hỏa lực để bẻ gãy các mũi lấn chiếm của địch hiệu quả nhất.

Khi miền Nam giải phóng năm 1975, ông vẫn tiếp tục cầm súng bảo vệ biên giới biển, đảo tại Phú Quốc, Thổ Chu trước sự xâm lược của quân Pol Pot. Năm 1977, ông bày tỏ nguyện vọng được trở về xây dựng quê hương và được cấp trên đồng ý.

Trở về quê hương, thương binh hạng 2/4 Sáu Do bắt đầu một hành trình mới. Nhận thấy mình “chỉ giỏi đánh giặc”, còn kiến thức văn hóa quản lý hạn chế, ông đã bắt đầu học từ những lớp bổ túc văn hóa ban đêm, rồi lên TP Hồ Chí Minh học chính trị tại Trường Nguyễn Ái Quốc II (nay là Học viện Chính trị khu vực II).

Sự tận tụy và năng lực của ông đã được lãnh đạo địa phương ghi nhận, ông dần trưởng thành qua các vị trí Trưởng phòng, rồi Phó giám đốc Sở Lao động-Thương binh và Xã hội tỉnh Minh Hải (nay là tỉnh Cà Mau) khi mới 38 tuổi. Trên các cương vị công tác, bằng sự thấu cảm của một người đi qua lửa đạn, ông đã hết lòng làm việc, chăm lo chính sách thương binh, liệt sĩ ở địa phương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn