Ý Chí Thép Khước Từ Lời Chiêu Hồi
Câu chuyện tái hiện cuộc đấu trí và đấu lực tàn khốc, đầy quả cảm của người chiến sĩ tình báo Nguyễn Văn Thương trong nhà tù của Mỹ và chính quyền Sài Gòn năm 1969. Bị bẻ gãy và cưa chân đến 6 lần trong vòng 15 ngày, anh đã dùng sự im lặng đanh thép để chiến thắng mọi cực hình tàn bạo nhất của kẻ thù.
Năm 1969, cuộc chiến giành giật thông tin giữa lực lượng tình báo ta và mạng lưới an ninh Mỹ - Sài Gòn bước vào giai đoạn nghẹt thở. Anh Nguyễn Văn Thương, người con của đất Tây Ninh, khi ấy là một giao liên tình báo xuất sắc của cụm H67. Anh sở hữu vẻ ngoài điềm đạm nhưng ẩn chứa một bộ óc mưu trí và một cơ thể được rèn luyện dẻo dai. Trong một chuyến chuyển tài liệu mật từ căn cứ về Sài Gòn, anh bất ngờ bị trực thăng địch bao vây giữa đồng trống. Sau khi nổ súng tiêu diệt nhiều tên địch và bắn hạ một máy bay, anh bị thương nặng và rơi vào tay giặc.
Biết Nguyễn Văn Thương là "đầu mối vàng" nắm giữ toàn bộ đường dây tình báo chiến lược, CIA và mật vụ Sài Gòn lập tức đưa anh về trại giam biệt lập. Ban đầu, chúng dùng đòn "nhung lụa": đưa anh đến một biệt thự sang trọng, bày biện tiệc tùng, gái đẹp và một vali chứa đầy tiền đô-la cùng lời hứa phong hàm sĩ quan.
"Anh Thương, anh còn trẻ, cớ gì phải chết vùi trong rừng sâu? Chỉ cần anh chỉ ra ai là người chỉ huy cụm H67, tất cả những thứ này sẽ là của anh" — Tên sĩ quan mật vụ ngon ngọt dụ dỗ.
Anh Thương nhìn vali tiền, nở một nụ cười khinh bỉ: "Các ông có thể mua được nhiều thứ bằng tiền, nhưng không mua được lòng yêu nước của người Việt Nam đâu."
Thấy đòn mua chuộc thất bại, kẻ thù lật bài ngửa, chuyển sang những cực hình tàn bạo nhất. Chúng đưa anh vào phòng tra tấn tối tăm. Khi anh vẫn giữ im lặng tuyệt đối, tên chỉ huy giặc hung hãn ra lệnh: "Bẻ gãy ý chí của nó! Cắt đi đôi chân giao liên của nó xem nó chạy bằng cách nào!"
Trong vòng 15 ngày kinh hoàng, chúng đã thực hiện một tội ác dã man: cưa chân anh tới 6 lần. Mỗi lần cưa, chúng cố tình không dùng thuốc tê toàn phần, để anh cảm nhận trọn vẹn nỗi đau đớn thấu xương tủy, cưa từng đoạn một từ ngón chân, bàn chân lên đến tận đùi. Tiếng cưa máy nghiến vào xương ken két xé toạc không gian phòng giam.
Nỗi đau đớn vượt quá giới hạn chịu đựng của thịt da con người khiến anh Thương ngất đi sống lại nhiều lần. Mồ hôi trộn lẫn máu tuôn ra ướt đẫm băng ca, hàm răng anh nghiến chặt đến mức mẻ gãy. Nhưng mỗi khi tỉnh lại giữa vũng máu, ánh mắt anh vẫn quật cường, trừng trừng nhìn thẳng vào lũ đao phủ. Ý nghĩ "Phải bảo vệ an toàn cho tổ chức, bảo vệ đồng đội" đã trở thành một liều thuốc tê tinh thần, giúp anh đứng vững trước địa ngục trần gian.
"Mày có khai không?!" — Tên đao phủ gầm lên, tay cầm chiếc cưa đẫm máu. "Không! Tao chỉ có một lời duy nhất: Đuổi hết tụi Mỹ tụi mày ra khỏi đất nước này!" — Anh Thương thét lên trước khi ngất lịm.
Đến lần cưa thứ 6, khi đôi chân anh chỉ còn lại hai mỏm cụt sát háng, quân địch hoàn toàn bất lực và khiếp sợ. Một tên cố vấn Mỹ phải cúi đầu thốt lên đầy kinh hoàng: "Chúng ta đã thua rồi. Đôi chân của gã này bằng thịt da, nhưng ý chí của gã làm bằng thứ thép mà không một loại vũ khí nào của nước Mỹ có thể cưa đứt."
Không thể khuất phục được anh, chúng tống anh vào chuồng cọp Côn Đảo, tiếp tục giam giữ cho đến ngày hiệp định Paris được ký kết, anh mới được trao trả tự do về với đồng đội.
Anh hùng Nguyễn Văn Thương trở về từ cõi chết với một thân hình không còn đôi chân, nhưng khí tiết của người chiến sĩ tình báo thời hoa lửa thì vẫn vẹn nguyên, sáng ngời như ngọc. Câu chuyện của anh đã trở thành một bài ca bất hủ về lòng trung thành vô hạn, chứng minh cho thế giới thấy dáng đứng hiên ngang của một dân tộc: dù có bị cắt cụt thịt da, ý chí giành độc lập và tự do vẫn lẫm liệt bay cao trên mọi ngọn súng quân thù.



