Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Từ biên giới Tây Nam đến nhiệm vụ quốc tế

Sinh ra và lớn lên trên vùng đất Tây Nguyên, ông Y Krông Niê nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Sau những tháng ngày huấn luyện, ông được biên chế vào một đơn vị bộ binh làm nhiệm vụ tại khu vực biên giới Tây Nam. Cuối năm 1977, tình hình biên giới Tây Nam ngày càng căng thẳng. Những vụ xâm nhập, khiêu khích và tiến công vũ trang của lực lượng Khmer Đỏ ngày càng gia tăng. Người lính trẻ quê Đắk Lắk cùng đồng đội được lệnh hành quân về phía biên giới. Ông kể: “Lúc ấy chúng tôi biết tình hình rất căng thẳng, nhưng không ai nghĩ chiến sự lại diễn ra dữ dội đến như vậy. Đơn vị hành quân trong đêm, ba lô trên vai, súng trong tay. Ai cũng xác định nếu có lệnh thì phải chiến đấu.” Trận đánh trong những ngày đầu Một trong những trận đánh mà ông Y Krông Niê không thể nào quên diễn ra trong một đợt đối phương tổ chức tiến công vào khu vực biên giới. Rạng sáng, khi đơn vị đang củng cố công sự, từ phía trước bất ngờ vang lên những loạt súng. Đoàng! Đoàng! Đoàng! Tiếng súng ngày một dồn dập. Sau đó là những tiếng nổ lớn của hỏa lực. “Chúng tôi vừa nghe tiếng súng là lập tức vào vị trí. Đất đá bay lên, khói bụi mù mịt. Anh em bám công sự, chờ lệnh. Không ai biết phía trước có bao nhiêu người.” Lực lượng đối phương tìm cách áp sát trận địa. Đơn vị bộ binh của ông nhanh chóng tổ chức đánh trả, giữ vững vị trí. Trong tiếng súng liên hồi, người lính quê Đắk Lắk lần đầu cảm nhận rõ sự khốc liệt của chiến tranh. “Lúc ấy tôi mới hiểu chiến tranh thực sự là như thế nào. Đạn bay qua đầu, tiếng nổ ở ngay bên cạnh. Có người vừa còn nói chuyện với mình thì chỉ ít phút sau đã bị thương.” Một đồng đội trong đơn vị bị thương nặng. Ông cùng một số chiến sĩ tìm cách đưa đồng đội về phía sau trong lúc hỏa lực vẫn tiếp tục. “Anh em bảo nhau phải đưa đồng chí ấy ra bằng được. Người bị thương thì đau, còn người cứu cũng sợ, nhưng bỏ đồng đội lại thì không ai làm được.” Sau nhiều giờ chiến đấu căng thẳng, đơn vị từng bước đẩy lùi cuộc tiến công, củng cố lại trận địa và tổ chức chăm sóc

Đắk Lắk24/08/2026Xã Chiềng Ken (Đoàn xã Chiềng Ken)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra và lớn lên trên vùng đất Tây Nguyên, ông Y Krông Niê nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Sau những tháng ngày huấn luyện, ông được biên chế vào một đơn vị bộ binh làm nhiệm vụ tại khu vực biên giới Tây Nam.

Cuối năm 1977, tình hình biên giới Tây Nam ngày càng căng thẳng. Những vụ xâm nhập, khiêu khích và tiến công vũ trang của lực lượng Khmer Đỏ ngày càng gia tăng. Người lính trẻ quê Đắk Lắk cùng đồng đội được lệnh hành quân về phía biên giới.

Ông kể:

“Lúc ấy chúng tôi biết tình hình rất căng thẳng, nhưng không ai nghĩ chiến sự lại diễn ra dữ dội đến như vậy. Đơn vị hành quân trong đêm, ba lô trên vai, súng trong tay. Ai cũng xác định nếu có lệnh thì phải chiến đấu.”

Trận đánh trong những ngày đầu

Một trong những trận đánh mà ông Y Krông Niê không thể nào quên diễn ra trong một đợt đối phương tổ chức tiến công vào khu vực biên giới.

Rạng sáng, khi đơn vị đang củng cố công sự, từ phía trước bất ngờ vang lên những loạt súng.

Đoàng! Đoàng! Đoàng!

Tiếng súng ngày một dồn dập. Sau đó là những tiếng nổ lớn của hỏa lực.

“Chúng tôi vừa nghe tiếng súng là lập tức vào vị trí. Đất đá bay lên, khói bụi mù mịt. Anh em bám công sự, chờ lệnh. Không ai biết phía trước có bao nhiêu người.”

Lực lượng đối phương tìm cách áp sát trận địa. Đơn vị bộ binh của ông nhanh chóng tổ chức đánh trả, giữ vững vị trí.

Trong tiếng súng liên hồi, người lính quê Đắk Lắk lần đầu cảm nhận rõ sự khốc liệt của chiến tranh.

“Lúc ấy tôi mới hiểu chiến tranh thực sự là như thế nào. Đạn bay qua đầu, tiếng nổ ở ngay bên cạnh. Có người vừa còn nói chuyện với mình thì chỉ ít phút sau đã bị thương.”

Một đồng đội trong đơn vị bị thương nặng. Ông cùng một số chiến sĩ tìm cách đưa đồng đội về phía sau trong lúc hỏa lực vẫn tiếp tục.

“Anh em bảo nhau phải đưa đồng chí ấy ra bằng được. Người bị thương thì đau, còn người cứu cũng sợ, nhưng bỏ đồng đội lại thì không ai làm được.”

Sau nhiều giờ chiến đấu căng thẳng, đơn vị từng bước đẩy lùi cuộc tiến công, củng cố lại trận địa và tổ chức chăm sóc thương binh.

Những ngày tháng không có bình yên

Sau trận đánh ấy, chiến sự tại khu vực biên giới Tây Nam tiếp tục diễn biến phức tạp. Đơn vị của ông thường xuyên phải cơ động, chiến đấu và bảo vệ các khu vực dân cư.

Những người lính bộ binh phải đối mặt với nhiều khó khăn: địa hình xa lạ, thời tiết khắc nghiệt, thiếu thốn lương thực, nước uống và đặc biệt là những cuộc tập kích bất ngờ.

Ông nhớ lại:

“Có những đêm chúng tôi không được ngủ. Cứ thay nhau canh gác. Chỉ cần nghe một tiếng động lạ là tất cả lập tức vào vị trí. Anh em lúc ấy sống với nhau bằng tình đồng chí, ai có gì đều chia cho nhau.”

Điều khiến ông ám ảnh nhất là hình ảnh người dân vùng biên giới phải chạy khỏi nhà cửa vì chiến sự.

“Nhìn bà con phải bỏ nhà chạy loạn, chúng tôi càng quyết tâm giữ biên giới. Đó không chỉ là bảo vệ đất của mình mà còn là bảo vệ cuộc sống của người dân.”

Từ biên giới Tây Nam đến nhiệm vụ quốc tế

Cuối năm 1978, đầu năm 1979, tình hình chiến sự ngày càng quyết liệt. Quân đội nhân dân Việt Nam tổ chức phản công, đánh bật lực lượng Khmer Đỏ khỏi lãnh thổ Việt Nam và sau đó thực hiện nhiệm vụ quốc tế giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi thảm họa diệt chủng.

Đối với những người lính đã trải qua những ngày đầu ở biên giới Tây Nam, đó là một chặng đường chiến đấu đầy gian khổ.

Ông Y Krông Niê chia sẻ:

“Chúng tôi chỉ mong biên giới không còn tiếng súng, người dân được trở về nhà. Đã là người lính thì đất nước giao nhiệm vụ ở đâu, mình cố gắng hoàn thành ở đó.”

Ký ức của người lính trở về

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ông Y Krông Niê trở về quê hương Đắk Lắk. Nhiều năm đã trôi qua, cuộc sống đã thay đổi, nhưng những ký ức về những ngày đầu chiến tranh biên giới Tây Nam vẫn còn nguyên trong tâm trí ông.

Ông không coi những năm tháng chiến đấu là công lao của riêng mình. Khi nhắc về quá khứ, ông thường nhắc đến đồng đội.

“Tôi còn được trở về với gia đình là may mắn. Nhiều anh em đã nằm lại nơi biên giới. Tôi chỉ mong các thế hệ sau hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có.”

Câu chuyện của CCB Y Krông Niê – người lính bộ binh quê Đắk Lắk, từng chiến đấu trong những ngày đầu chiến tranh biên giới Tây Nam và làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia là một câu chuyện về lòng dũng cảm, tình đồng đội và trách nhiệm của người lính trước Tổ quốc.

Những năm tháng ấy đã lùi xa, nhưng ký ức về những ngày đầu nổ ra chiến tranh với Khmer Đỏ vẫn là một phần không thể phai mờ trong cuộc đời người lính.

“Hoa lửa” năm xưa đã trở thành ký ức. Nhưng những người lính đã đi qua lửa đạn vẫn luôn nhắc thế hệ hôm nay: hãy biết trân trọng từng ngày bình yên, bởi phía sau hòa bình là những năm tháng hy sinh của biết bao con người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn