Y Nhung- NGƯỜI LÍNH ĐĂK MAR TRONG TRẬN NGÃ BA TRÀ BỒNG – QUẢNG NGÃI
Tôi là Y Nhung, quê xã Đăk Mar. Năm 1969, tôi nhập ngũ theo tiếng gọi Tổ quốc. Từ một cô gái biết đi rẫy, đan gùi và thổi kèn lá, tôi bỗng trở thành nữ chiến sĩ nuôi quân của mặt trận Quảng Ngãi.
Tưởng là nuôi quân thì nhẹ nhàng, nhưng chiến trường không chừa ai.
Năm 1970, ở ngã ba Trà Bồng, địch liên tục thả bom B52, nhằm phá tuyến đường vận chuyển lương thực của ta. Đơn vị tôi chịu trách nhiệm nấu ăn, gùi gạo và tiếp tế cho bộ đội ở tuyến trên.
Để tránh máy bay, chúng tôi nấu ăn trong hầm, nhóm bếp Hoàng Cầm, chia nhau gùi gạo theo đường mòn sát vách đá.
Một đêm, địch thả pháo sáng. Ánh sáng trắng lạnh trùm lên cả rừng. Tôi và chị H’Liêng lập tức ẩn vào bụi rậm, ôm lấy gùi gạo.
Chị H’Liêng thì thầm:
“Nhung, cố thở nhẹ. Máy bay nó quét đấy.”
Hai chúng tôi nằm im, nghe tiếng trực thăng HU-1A lượn vòng, tiếng loa địch gọi hàng vang dội cả núi.
Rạng sáng hôm sau, chúng tôi đang chuẩn bị phát cơm thì nghe tiếng súng dồn dập từ phía đường 516. Địch đang đánh lên chốt của tiểu đội trinh sát. Nghe tin, tất cả nữ nuôi quân đều lao ra hầm gạo, lôi băng đạn, lấy nước và thuốc men.
Tôi chạy theo trung đội trưởng, vừa chạy vừa lo:
“Không biết anh Tâm… có bị sao không…”
(Anh Tâm là trinh sát viên, cũng quê Kon Tum, người đã hứa sau chiến tranh đưa tôi về làm dâu nhà anh.)
Khi đến nơi, tôi thấy anh Tâm bị thương ở vai, đang bắn trả quyết liệt. Tôi quỳ xuống băng vết thương cho anh. Anh nghiến răng:
“Đừng khóc. Em phải giúp đồng đội tiếp đạn… Chúng ta không được để ngã ba này mất.”
Tôi gật đầu, ôm thùng đạn chạy đến từng lô cốt. Đạn bay vù vù qua đầu. Mùi khét của thuốc súng hòa với mùi lá rừng bị cháy.
Trận đánh kéo dài đến trưa. Cuối cùng, quân ta giữ được ngã ba Trà Bồng. Địch rút, để lại nhiều vũ khí.
Khi trời yên, anh Tâm nhìn tôi, cười yếu ớt:
“Ngã ba này… được giữ là nhờ em gái Đăk Mar dũng cảm đấy.”
Tôi đỏ mặt, mắng yêu:
“Anh lo vá vết thương đi, đừng nói bậy.”
Nhưng lòng tôi ấm lạ.
Năm 1975, đất nước giải phóng. Tôi về lại Đăk Mar trong tiếng cồng chiêng chiến thắng. Một năm sau, tôi và anh Tâm làm đám cưới đơn sơ dưới mái nhà rông.
Đến hôm nay, mỗi khi nghe tin trường học xã tổ chức kể chuyện lịch sử, tôi lại mỉm cười và nói:
“Nếu cần, tôi sẽ kể lại trận Ngã Ba Trà Bồng, để các cháu hiểu thế nào là lòng dũng cảm và tình yêu trong chiến tranh.”



