Yêu đất nước
Tháng Tư về, khi những nhành hoa loa kèn bắt đầu xuống phố và bầu trời trở nên trong xanh hơn cũng là lúc cả dân tộ hướng về những ngày hào hùng của lịch sử. Trong không khí ấy, tôi có cơ hội được lắng nghe câu chuyện về cuộc đời của Mẹ Việt Nam Anh Hùng Phan Thị Hợi một người phụ nữa bình dị tại ấp Thạnh Trung, xã Tân Biên, tỉnh Tây Ninh. Cuộc đời Mẹ không chỉ là một trang sử cá nhân mà là hiện thân của cả một thời kỳ “hoa lửa” của dân tộc.
Lắng nghe lời kể của Mẹ Phan Thị Hợi, tôi không khỏi nghẹn ngào khi nghĩ về sự hy sinh của hai người con của Mẹ là Liệt sĩ Nguyễn Văn Nho và Liệt sĩ Nguyễn Văn Vinh. Một người ngã xuống trong sự nghiệp chống Mỹ cứu nước, người kia thì hy sinh khi đang thực hiện nhiệm vụ xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Nỗi đau của người mẹ mất con là nỗi đau không gì bù đắp nổi. Thế nhưng, trong đôi mắt của Mẹ, bên cạnh những nỗi nhớ thương đau đáu là sự tự hào vô hạn. Các anh đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, gác lại những ước mơ cá nhân, gác lại tình yêu đôi lứa để đổi lấy độc lập tự do cho dân tộc. Sự hy sinh ấy không chỉ là máu xương hoà vào lòng đất mẹ, mà còn là ngọn lửa thắp sáng niềm tin cho các thế hệ mai sau. Tôi chợt nhận ra rằng, hoà bình mà chúng ta đang hít thở hôm nay được đánh đổi bằng cả một đời chờ đợi của những người mẹ như Mẹ Hợi.
Đứng trước câu chuyện của Mẹ, tôi hiểu rằng “Câu chuyện thời hoa lửa” không phải là một hồi ức xa xôi mà là một bài học sống động về lòng yêu nước. Sự hy sinh của các anh hùng liệt sĩ đã nhắc nhở chúng ta về cái giá của độc lập. Đó không phải là một món quà hiển nhiên, mà là kết quả của sự kiên trung, bất khuất và lòng tự trọng dân tộc cao cả. Mẹ Hợi chính là cầu nối giữa quá khứ và hiện tại, giúp thế hệ trẻ chúng tôi cảm nhận được sự khốc liệt của chiến tranh và giá trị thiêng liêng của hoà bình.
Từ sự hy sinh ấy, một câu hỏi lớn đặt ra cho bản thân tôi và những người trẻ hôm nay: Chúng ta phải làm gì để xứng đáng với những người ngã xuống?
Trách nhiệm của người trẻ không còn là cầm súng ra chiến trường, mà là “cống hiến” bằng trí tuệ, sức trẻ và lòng nhiệt huyết. Cống hiến bắt đầu từ những việc làm nhỏ bé nhất là sự nỗ lực trong học tập, ý thức giũ gìn môi trường, là sự tử tế trong cách ứng xử giữa người với người. Trong kỷ nguyên công nghệ số, người trẻ cần chủ động tiếp cận tri thức mới, làm chủ khoa học kỹ thuật để đưa đất nước đi lên, nhưng tuyệt đối không được quên đi gốc rễ văn hoá và lịch sử dân tộc.
Chúng ta cần xây dựng một quê hương Tây Ninh nói riêng và Việt Nam nói chung ngày càng giàu đẹp, văn minh. Đó chính là cách trả ơn thiết thực nhất đối với Mẹ Hợi và các anh hùng liệt sĩ. Đừng hởi Tổ quốc đã làm gì cho ta và đừng hỏi ta đã làm gì cho Tổ quốc hôm nay.
Câu chuyện của Mẹ Phan Thị Hợi sẽ còn mãi trong trái tim tôi như một lời nhắc nhở về đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”. Thế hệ trẻ chúng tôi xin hứa sẽ tiếp tục nối ngọn lửa của thời hoa lửa, biến niềm tự hào thành hành động, biến sự biết ơn thành động lực để không ngừng vươn lên.
Cảm ơn Mẹ người mẹ của những anh hùng, người mẹ của cả dân tộc. Mẹ đã cho chúng con hiểu rằng: sống là để cống hiến và sự hy sinh vì đại nghĩa sẽ luôn trường tồn cùng thời gian.



