1. Người Gác Cổng Rừng Tràm
1. Người Gác Cổng Rừng Tràm
Linh mới 17 tuổi, đôi chân nhỏ quen băng qua rừng tràm Tây Nam Bộ trong những chuyến đi giao liên dài hàng chục cây số. Trên vai là túi thư mật mã, còn trong tim là nỗi sợ bị lộ bất cứ lúc nào giữa đầm lầy. Một đêm, khi pháo sáng của địch bừng lên xé rách bầu trời, Linh trượt chân ngã xuống một vũng nước đen ngòm. Bị lạc hướng, cô chỉ còn nghe tiếng chim lạ và tiếng gió rít qua cành tràm. Nhưng Linh vẫn tiến lên. Đến khi gặp được đồng đội, lá thư trên vai cô đã nhòe trong nước mưa và vết máu từ cánh tay bị gai cứa. Nhờ bức thư đó, cả đơn vị tránh được cuộc phục kích nguy hiểm. Từ đêm ấy, mọi người gọi cô là “Người gác cổng rừng tràm”.


