10 cô gái ngã ba đồng lộc

Câu chuyện về mười cô gái tại Ngã ba Đồng Lộc không chỉ là một trang sử hào hùng mà còn là khúc ca bất tử về tuổi trẻ và lòng yêu nước. Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt nhất, Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) được ví như "tọa độ chết", nơi bom đạn trút xuống mỗi ngày nhằm cắt đứt mạch máu giao thông chi viện cho miền Nam.1. Những đóa hoa trên tuyến đường huyết mạchTại tiểu đội 4 thuộc Đại đội 552, Tổng đội Thanh niên xung phong, có mười cô gái tuổi đời còn rất trẻ, phần lớn từ 17 đến 24 tuổi. Họ sống và chiến đấu trong những lán trại tạm bợ, nhưng tâm hồn luôn lạc quan. Công việc của các cô là san lấp hố bom ngay sau khi máy bay địch vừa đi khỏi để giữ cho xe thông đường.Tiểu đội trưởng Võ Thị Tần là người chị cả kiên cường, luôn dẫn dắt các em với tinh thần: "Máu có thể chảy, nhưng đường không thể tắc."2. Buổi chiều định mệnhNgày 24 tháng 7 năm 1968, bầu trời Đồng Lộc khét lẹt mùi thuốc súng. Sau những đợt oanh tạc dữ dội, mặt đường bị cày xới nát bét. Khoảng 16 giờ 30 phút, tiểu đội 4 nhận lệnh ra hiện trường gấp để san lấp hố bom, dọn đường cho đoàn xe sắp đi qua.Mười cô gái nhanh chóng cầm cuốc, xẻng chạy ra trận địa. Họ làm việc hăng say, vừa làm vừa gọi nhau ý ới để át đi tiếng gầm rú của máy bay địch vẫn đang lượn lờ trên cao.Bất ngờ, một tốp máy bay phản lực quay lại trút bom. Một quả bom đã rơi trúng sát miệng hầm nơi các cô đang trú ẩn. Đất đá đổ sụp xuống, khói bụi mịt mù che lấp cả một vùng.3. Sự hy sinh bất tửKhi khói bom tan đi, các đồng đội hốt hoảng chạy đến. Họ đào bới trong vô vọng, gọi tên từng người: Tần ơi! Cúc ơi! Nhỏ ơi! Xuân ơi!... nhưng chỉ có tiếng gió đại ngàn đáp lại.Chín người đã được tìm thấy ngay sau đó, riêng chị Hồ Thị Cúc vẫn bặt vô âm tín. Phải đến ngày thứ ba, đồng đội mới tìm thấy chị trong tư thế ngồi, đầu đội nón, tay vẫn cầm chiếc cuốc như đang sẵn sàng làm việc.Mười cô gái ấy là:Võ Thị Tần (Tiểu đội trưởng)Hồ Thị Cúc (Tiểu đội phó)Võ Thị HợiNguyễn Thị XuânDương Thị XuânTrần Thị HườngHà Thị XanhNguyễn Thị NhỏVõ Thị HàTrần Thị Chiệm4. Giá trị tinh thầnCâu chuyện về họ đã trở thành biểu tượng cho thế hệ thanh niên xung phong Việt Nam. Giữa cái chết cận kề, họ vẫn giữ được sự hồn nhiên: thèm một bát canh chua, thích chải tóc cho nhau, hay viết những lá thư gửi về quê nhà đầy hy vọng vào ngày chiến thắng."Hỡi người hỡi, mười đóa hoa bất tửNgát hương thơm trên mảnh đất anh hùng."Ngày nay, tại Ngã ba Đồng Lộc, mười ngôi mộ trắng nằm kề bên nhau giữa đồi thông lộng gió. Họ không bao giờ già đi, vẫn mãi mãi ở độ tuổi thanh xuân, canh giữ cho những con đường của Tổ quốc luôn bình yên.



