396. LỜI HẸN CỦA NGƯỜI TIỂU ĐỘI PHÓ
Liệt sĩ Đào Văn Cương, tên thường gọi là Thời, sinh năm 1945 tại thôn Quyết Thắng, xã Phú Cường, huyện Kim Động, tỉnh Hải Hưng (nay là phường Sơn Nam, thành phố Hưng Yên, tỉnh Hưng Yên). Sinh ra trên mảnh đất giàu truyền thống cách mạng, ông lớn lên trong tình yêu thương của gia đình và mang trong mình ước nguyện được cống hiến cho quê hương, đất nước.
Khoác lên mình màu áo lính, Đào Văn Cương được biên chế về đơn vị D5. Với sự gương mẫu, bản lĩnh và tinh thần trách nhiệm, ông được giao cấp bậc Trung sĩ, giữ chức vụ Tiểu đội phó. Trong mắt đồng đội, ông là người anh luôn sẵn sàng nhận phần khó khăn về mình và hết lòng quan tâm đến từng chiến sĩ trong tiểu đội.
Những năm tháng chiến đấu nơi mặt trận phía Nam là chuỗi ngày gian khổ không thể nào quên. Có những đêm đơn vị hành quân xuyên rừng, lặng lẽ băng qua suối, vượt qua những cánh rừng đầy bom đạn. Mỗi khi dừng chân nghỉ ngơi, Tiểu đội phó Đào Văn Cương thường nhắc anh em kiểm tra lại ba lô, vũ khí và động viên mọi người giữ vững tinh thần. Ông luôn nói: "Chỉ cần chúng ta còn ở bên nhau thì nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ."
Đồng đội nhớ mãi hình ảnh người Tiểu đội phó luôn đi cuối đội hình để chắc rằng không ai bị tụt lại phía sau. Có chiến sĩ bị sốt rét rừng, ông lặng lẽ mang giúp ba lô. Có người nản lòng vì nhớ nhà, ông lại kể chuyện quê hương, kể về những cánh đồng lúa ở Kim Động, về phiên chợ quê và mong ước sau ngày hòa bình sẽ đưa đồng đội về thăm quê mình.
Trong một đêm trước giờ xuất kích, bên ánh lửa nhỏ giữa rừng, ông tâm sự rằng điều ông mong nhất là được trở về chăm sóc cha mẹ, sống những ngày bình yên trên mảnh đất quê hương sau khi đất nước thống nhất. Lời tâm sự giản dị ấy cũng là ước mơ chung của biết bao người lính trẻ trong những năm tháng chiến tranh.
Nhưng chiến tranh không phải ai cũng có cơ hội thực hiện lời hẹn ấy.
Ngày 10 tháng 3 năm 1972, trong một trận chiến đấu ác liệt tại mặt trận phía Nam, Trung sĩ, Tiểu đội phó Đào Văn Cương đã anh dũng hy sinh. Đồng đội đã đưa ông về an táng tại một nghĩa trang gần mặt trận. Giữa khói lửa chiến tranh, đó là tất cả những gì họ có thể làm để tiễn biệt người đồng đội thân yêu.
Hơn năm mươi năm đã trôi qua, chiến trường xưa đã phủ màu xanh của hòa bình. Thế nhưng nơi an nghỉ chính xác của người Tiểu đội phó năm ấy vẫn chưa được gia đình tìm thấy. Người thân vẫn đau đáu mong một ngày có thể biết được nơi ông nằm lại để được thắp một nén hương, đón ông trở về với quê cha đất tổ.
Người lính năm ấy đã ra đi ở tuổi hai mươi bảy, để lại sau lưng những ước mơ còn dang dở. Nhưng trong ký ức của đồng đội và gia đình, Đào Văn Cương vẫn mãi là người Tiểu đội phó tận tụy, sống nghĩa tình, luôn đặt đồng đội lên trên bản thân mình. Sự hy sinh của ông là một phần của bản anh hùng ca bất diệt, góp phần đổi lấy nền hòa bình, độc lập mà các thế hệ hôm nay đang được hưởng.



