4. Chiếc áo blouse che chở một cơ sở cách mạng - Bác sĩ Trần Duy Hưng
Trong những năm 1942–1944, phòng khám của bác sĩ Trần Duy Hưng trở thành địa chỉ liên lạc, cung cấp thuốc và bảo vệ cán bộ Việt Minh.
Những năm 1942–1944, Hà Nội nằm dưới sự kiểm soát khắc nghiệt của thực dân Pháp và phát xít Nhật. Các tổ chức yêu nước bị săn lùng, cơ sở liên lạc có thể bị khám xét bất cứ lúc nào. Giữa không khí ấy, ngôi nhà có phòng khám của bác sĩ Trần Duy Hưng ở phố Bông Nhuộm trở thành một cơ sở bí mật của cách mạng ngay trong trung tâm thành phố.
Nghề y tạo cho ngôi nhà một nhịp ra vào tự nhiên. Người bệnh, người nhà và nhân viên có thể xuất hiện mà ít gây chú ý hơn một địa điểm hội họp thông thường. Em gái ông, bà Trần Thị Mỹ, vừa làm hộ sinh vừa tham gia giữ hộp thư liên lạc. Hai anh em còn tìm cách cung cấp thuốc theo yêu cầu của Việt Minh để chuyển lên chiến khu—một sự hỗ trợ thiết thực trong điều kiện y tế cực kỳ thiếu thốn.
Mỗi hoạt động đều đi kèm nguy hiểm. Nếu tài liệu, thuốc hoặc cán bộ bị phát hiện, không chỉ gia đình ông mà cả đường dây có thể bị phá vỡ. Tư liệu của Bảo tàng Lịch sử quốc gia kể rằng khi có lực lượng đến khám xét, bác sĩ Trần Duy Hưng mặc áo blouse ra tiếp một cách bình tĩnh, lịch sự. Hình ảnh người thầy thuốc đang làm nhiệm vụ chuyên môn khiến đối phương bớt nghi ngờ và thường chỉ kiểm tra qua loa.
Chiếc áo blouse trong câu chuyện ấy không phải đạo cụ ngụy trang đơn giản. Nó có sức thuyết phục vì Trần Duy Hưng thực sự là một bác sĩ giỏi, có uy tín và sống đúng với nghề. Vỏ bọc vững nhất chính là đời sống thật được dùng để phục vụ một mục tiêu lớn hơn. Sự điềm tĩnh của ông cũng cho thấy bản lĩnh được hình thành từ ý thức rõ về rủi ro và trách nhiệm.
Phòng khám Bông Nhuộm là một đóng góp thầm lặng trước Cách mạng Tháng Tám. Ở đó, thuốc chữa bệnh đi cùng thư từ bí mật, lòng nhân ái đi cùng lòng dũng cảm. Trần Duy Hưng không cầm vũ khí, nhưng đã dùng nghề nghiệp, ngôi nhà và danh dự của mình để bảo vệ những người đang chuẩn bị cho ngày đất nước giành chính quyền.


