45 ngày giữa mưa bom, giữ trọn lời thề ‘còn người, còn trận địa’
45 ngày chốt giữ cao điểm 595 giữa mưa bom và những đợt phản kích của lính thủy đánh bộ Mỹ, người lính Trần Hữu Bào cùng đồng đội đã viết nên bản hùng ca bất tử. Với ông, chiến công lớn nhất không chỉ là 78 lính Mỹ bị tiêu diệt, mà là giữ trọn lời thề “còn người, còn trận địa”
Năm 1967, chàng trai 17 tuổi Trần Hữu Bào tình nguyện lên đường nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế về Đại đội 5, Tiểu đoàn 8, Trung đoàn 66, Sư đoàn 304 và nhanh chóng bước vào những trận đánh khốc liệt nhất trên chiến trường Quảng Trị. Đầu năm 1968, Chiến dịch Đường 9 - Khe Sanh mở màn. Cao điểm 595, án ngữ phía tây sân bay Tà Cơn, trở thành vị trí chiến lược đặc biệt quan trọng. Sau khi quân ta làm chủ ngọn đồi, Tiểu đội 3 của ông được giao nhiệm vụ chốt giữ.
Nhiệm vụ nghe ngắn gọn, nhưng ai cũng hiểu đó gần như là nhiệm vụ “giữ đất bằng máu”. Phía trước là lính thủy đánh bộ Mỹ với hỏa lực cực mạnh; phía sau là tuyến chi viện chiến lược cần được bảo vệ bằng mọi giá. “Chúng tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất: còn người, còn trận địa. Không ai nghĩ mình sẽ sống hay hy sinh, chỉ nghĩ làm sao giữ được cao điểm”
Suốt 45 ngày, bom B-52, pháo cối từ sân bay Tà Cơn trút xuống gần như không ngơi nghỉ. Ban ngày cả ngọn đồi rung chuyển, đất đá bị cày tung. Ban đêm, những người lính tranh thủ sửa công sự, nhận cơm nắm, vá lại quần áo rồi tiếp tục vào vị trí chiến đấu. Nước uống thiếu, không thể tắm giặt, mỗi lần ngóc đầu khỏi công sự đều có thể đối diện với cái chết, thế nhưng không một ai rời vị trí.
Ngày 6/4/1968 trở thành ký ức không bao giờ phai trong cuộc đời người lính Trần Hữu Bào. Buổi sáng hôm ấy, sau những đợt oanh tạc dữ dội, lính thủy đánh bộ Mỹ bắt đầu tiến lên cao điểm. Theo đúng phương án đã được quán triệt, cả tiểu đội bình tĩnh chờ đối phương áp sát chỉ còn hơn chục mét mới đồng loạt nổ súng. “Đánh gần thì mình mới phát huy được hiệu quả của lựu đạn và súng bộ binh. Nếu nổ súng sớm, địch sẽ gọi pháo và máy bay đánh thẳng vào trận địa”
Trước cửa hầm nơi người lính Trần Hữu Bào chiến đấu có một hố bom lớn. Trong lúc hỗn loạn, nhiều lính Mỹ nhảy xuống trú ẩn mà không biết đó cũng là vị trí người lính Việt Nam đang chờ đợi. “Tôi rút chốt lựu đạn rồi ném xuống. Mọi việc diễn ra chỉ trong tích tắc. Khi ấy không còn thời gian để nghĩ gì ngoài việc phải tiêu diệt địch nếu không chính mình sẽ hy sinh”


