46 năm ơn thầm nhớ vụng
Năm 1978, sau khi sự kiện người Hoa xảy ra, đơn vị sắp phải chuyển lên biên giới, Đại trưởng cho tôi nghỉ 2 ngày phép lậu để về thăm gia đình. Trong lòng vui mừng tột độ, tôi ra bến xe thị trấn Chợ Rã, nhưng không còn xe nào, đợi đến khoảng 18 giờ tôi quyết định đơn thương độc mã bộ hành về nhà. Đêm đó tôi đi như có ma đuổi, chân bước thoăn thoắt, loáng một cái đêm đã qua và tôi đã đi được khoảng 50 km, lúc đó khoảng 6 giờ tôi gặp được bạn học cùng lớp tên Hương đi xe Phượng hoàng mầu cánh chả
Năm 1978, sau khi sự kiện người Hoa xảy ra, đơn vị sắp phải chuyển lên biên giới, Đại trưởng cho tôi nghỉ 2 ngày phép lậu để về thăm gia đình. Trong lòng vui mừng tột độ, tôi ra bến xe thị trấn Chợ Rã, nhưng không còn xe nào, đợi đến khoảng 18 giờ tôi quyết định đơn thương độc mã bộ hành về nhà.
Đêm đó tôi đi như có ma đuổi, chân bước thoăn thoắt, loáng một cái đêm đã qua và tôi đã đi được khoảng 50 km, lúc đó khoảng 6 giờ tôi gặp được bạn học cùng lớp tên Hương đi xe Phượng hoàng mầu cánh chả theo hướng Phủ Thông - Bắc Kan, tôi vẫy và Hương dừng xe, hai bạn cùng lớp nhận nhau, cũng lúc ấy chân tôi tự nhiên thấy vô cùng mỏi…,
Hương đèo tôi 16 km và giao hàng tận nhà. Cảm ơn quốc xe đạp thế kỷ của đời tôi, tôi vẫn nhớ và thường kể lại kỷ niệm đẹp đó nhiều lần… nhưng hôm qua sau 46 năm gặp lại, Hương không nhận ra tôi và dù tôi có nhắc lại và kể kỹ càng về cuốc xe đó thì Hương vẫn không nhớ… lòng đượm buồn và hụt hẫng, nao nao!!
Kỷ niệm đời lính, thời trai trẻ


