Người có công giúp đỡ cách mạng

6A1 THCS XI MĂNG P.BỈM SƠN

Liệt sĩ - Bác sĩ Đặng Thùy Trâm - Ngọn lửa bất tử của tuổi trẻ Việt Nam

Quảng Ngãi18/09/2026Phường Bỉm Sơn (Phường Bỉm Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Liệt sĩ - Bác sĩ Đặng Thùy Trâm - Ngọn lửa bất tử của tuổi trẻ Việt Nam

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có một người con gái Hà Nội đã trở thành biểu tượng cho lý tưởng sống cao đẹp của thế hệ trẻ Việt Nam. Đó là liệt sĩ, bác sĩ Đặng Thùy Trâm - người nữ anh hùng với cuốn nhật ký đã làm lay động hàng triệu trái tim.

Đặng Thùy Trâm sinh ngày 26 tháng 11 năm 1942 tại Huế, trong một gia đình trí thức. Cha là bác sĩ ngoại khoa Đặng Ngọc Khuê, mẹ là dược sĩ Doãn Ngọc Trâm, nguyên giảng viên trường Đại học Dược Hà Nội. Chị lớn lên ở Hà Nội, là học sinh của trường Chu Văn An nổi tiếng, rồi thi đỗ vào Đại học Y khoa Hà Nội.

Năm 1966, sau khi tốt nghiệp Đại học Y với tấm bằng loại ưu, thay vì ở lại Hà Nội với một tương lai rộng mở, Đặng Thùy Trâm đã xung phong vào chiến trường miền Nam. Lời thề của chị và các bạn cùng lớp lúc đó là "Bao giờ hết giặc mới về Hà Nội". Chị lên đường vào Nam với biết bao hoài bão của tuổi trẻ, của một người bác sĩ muốn được cứu chữa thương binh ngay ở nơi ác liệt nhất.

Vào chiến trường, chị được phân công về phụ trách bệnh xá Đức Phổ, Quảng Ngãi - một trong những nơi ác liệt nhất lúc bấy giờ, nơi mà bom đạn Mỹ cày xới ngày đêm. Bệnh xá của chị không phải là một bệnh viện kiên cố mà chỉ là những túp lều tranh ẩn trong rừng, luôn phải di chuyển để tránh bom đạn địch.

Trong hoàn cảnh thiếu thốn đủ bề, không có đủ thuốc men, bông băng, dụng cụ y tế, nhưng bác sĩ Thùy Trâm cùng đồng đội đã ngày đêm cứu chữa cho hàng trăm thương binh, bệnh binh. Chị là một bác sĩ vô cùng dũng cảm, luôn có mặt ở nơi nguy hiểm nhất. Có lần, để cứu thương binh, chị đã không quản ngại băng qua làn bom đạn, lấy thân mình che chở cho bệnh nhân.

Không chỉ là một bác sĩ giỏi, chị còn là một người chị, người đồng chí hết mực yêu thương mọi người. Chị chăm sóc thương binh như người thân ruột thịt, chia cho họ từng viên thuốc, từng ngụm nước, từng lời động viên. Đồng đội và bà con Quảng Ngãi lúc đó ai cũng yêu quý "cô Thùy" - cô bác sĩ nhỏ nhắn nhưng đầy nghị lực.Trong những ngày tháng ác liệt ở chiến trường, Đặng Thùy Trâm đã ghi lại những suy nghĩ, tình cảm của mình trong hai cuốn nhật ký. Đó là những trang viết chân thực, xúc động về cuộc sống chiến đấu, về tình đồng đội, về nỗi nhớ Hà Nội, nhớ mẹ, nhớ người yêu, và trên hết là về lý tưởng sống cao đẹp: "Mình đã sống những ngày đẹp nhất của tuổi trẻ, sống có ích cho đời".

Chị viết: "Đời người phải trải qua giông tố nhưng chớ cúi đầu trước giông tố". Và chị cũng viết về nỗi đau, sự mất mát: "Cuộc đời là một chuỗi những đau khổ, nhưng mình vẫn yêu cuộc đời này..."

Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trong một trận càn của địch vào bệnh xá Đức Phổ, khi đang trên đường đi công tác và chăm sóc thương binh, bác sĩ Đặng Thùy Trâm đã anh dũng hy sinh khi mới 27 tuổi. Chị ngã xuống nơi đất đỏ Đức Phổ, để lại bao tiếc thương cho đồng đội và gia đình.

Điều kỳ diệu là hai cuốn nhật ký của chị đã không bị hủy. Một sĩ quan tình báo Mỹ tên là Frederic Whitehurst khi đó đã định đốt nó theo quy định, nhưng người thông dịch viên của ông là anh Nguyễn Trung Hiếu đã ngăn lại và nói: "Đừng đốt, trong đó đã có lửa rồi". Người sĩ quan Mỹ đã giữ lại cuốn nhật ký và mang về Mỹ suốt 35 năm.

Mãi đến năm 2005, nhờ sự giúp đỡ của nhà báo, gia đình và bạn bè, cuốn nhật ký đã được đưa trở về Việt Nam. Ngay sau khi được xuất bản với tên "Nhật ký Đặng Thùy Trâm", cuốn sách đã gây tiếng vang lớn, trở thành hiện tượng văn học, được in hàng trăm nghìn bản và được dịch ra nhiều thứ tiếng trên thế giới.

Cuộc đời và sự hy sinh của liệt sĩ Đặng Thùy Trâm đã trở thành biểu tượng sáng ngời cho chủ nghĩa anh hùng cách mạng, cho lý tưởng sống "Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình". Chị đã được Đảng, Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân năm 2006.

Ngày nay, Bệnh xá Đặng Thùy Trâm ở Quảng Ngãi và nhiều con đường, trường học mang tên chị là nơi để thế hệ trẻ tìm đến, thắp nén hương tưởng nhớ. Ngọn lửa từ cuốn nhật ký của chị vẫn đang sưởi ấm và truyền cảm hứng cho tuổi trẻ Việt Nam hôm nay - hãy sống có lý tưởng, có hoài bão và cống hiến hết mình cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
6A1 THCS XI MĂNG P.BỈM SƠN | Câu chuyện thời hoa lửa