Người có công giúp đỡ cách mạng

81 Ngày Đêm

Thành cổ Quảng Trị gần như không còn một viên gạch nào nguyên vẹn. Pháo dội xuống ngày đêm, đất đá trộn lẫn với khói và mùi thuốc súng.

Hải Phòng08/03/2026Cao Hải Phong (xã Nghi Dương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, Thành cổ Quảng Trị gần như không còn một viên gạch nào nguyên vẹn. Pháo dội xuống ngày đêm, đất đá trộn lẫn với khói và mùi thuốc súng.

Trong một góc chiến hào nhỏ, Lê Văn Thành, chiến sĩ mới tròn hai mươi tuổi, đang ngồi lau lại khẩu súng của mình.

Thành nhập ngũ chưa đầy một năm. Trước khi ra chiến trường, cậu còn là một cậu học trò thích đá bóng ở sân làng.

Một người đồng đội hỏi:

“Thành, nếu hết chiến tranh cậu muốn làm gì?”

Thành cười, mắt nhìn về phía bầu trời mù khói.

“Tôi muốn về làm thầy giáo.”

Câu nói ấy khiến cả tổ im lặng một lúc. Ai cũng có một giấc mơ như thế.

Nhưng buổi chiều hôm đó, pháo địch trút xuống dữ dội hơn bao giờ hết. Đất rung chuyển, bức tường còn sót lại của Thành cổ đổ sập.

Đơn vị phía trước báo tin: đối phương đang tiến vào.

Tiểu đội trưởng hét lớn:

“Chuẩn bị chiến đấu!”

Thành siết chặt khẩu súng. Trái tim cậu đập nhanh, nhưng ánh mắt lại bình tĩnh lạ thường.

Khi đối phương tràn tới, cả tiểu đội đồng loạt nổ súng.

Trận đánh diễn ra trong khói bụi và tiếng nổ chói tai.

Đến khi trời tối, chiến tuyến vẫn giữ vững.

Trong chiến hào, Thành ngồi tựa lưng vào tường đất. Cậu lấy trong túi ra một cuốn sổ nhỏ — cuốn sổ cậu vẫn dùng để viết vài dòng nhật ký.

Dòng cuối cùng cậu viết:

“Ngày thứ 47 ở Thành cổ. Chúng tôi vẫn ở đây.”

Cuốn sổ ấy sau này được tìm thấy trong balô của cậu.

Và người ta biết rằng, tuổi hai mươi của Thành đã ở lại cùng những ngày lửa đạn của Thành cổ Quảng Trị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn