Cựu chiến binh

ÂM THANH CÒN LẠI SAU TIẾNG NỔ

Hà Tĩnh11/04/2026PHAN THỊ PHƯƠNG THÚY (THÔN 4)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Sau tiếng nổ… thứ còn lại không phải là im lặng,” ông Phúc nói, giọng khàn đi.

Năm 1972, ông làm nhiệm vụ rà phá bom mìn. Công việc nguy hiểm đến mức mỗi bước chân đều có thể là bước cuối cùng.

“Hôm đó, chúng tôi phát hiện một quả bom chưa nổ,” ông kể. “Cả đội phải xử lý thật cẩn thận.”

Một người đồng đội trẻ nhận nhiệm vụ tiếp cận. Trước khi đi, cậu chỉ quay lại cười:
“Xong việc, em mời các anh bữa cơm.”

Ông Phúc đứng từ xa, nín thở theo dõi.

“Rồi… một tiếng nổ vang lên.”

Đất trời rung chuyển. Mọi thứ chìm trong khói bụi.

“Khi chúng tôi chạy tới… cậu ấy đã không còn nữa.”

Ông dừng lại, đôi mắt đỏ hoe:
“Nhưng giữa tất cả… tôi vẫn nghe thấy một âm thanh.”

Đó không phải tiếng bom… mà là tiếng cười của cậu trước lúc đi.

“Âm thanh ấy cứ lặp lại trong đầu tôi,” ông nói. “Nó không ồn ào… nhưng ám ảnh suốt cả đời.”

Ông nhìn xa xăm:
“Chiến tranh kết thúc, tiếng súng đã im… nhưng có những âm thanh vẫn còn mãi. Không phải để làm đau… mà để nhắc chúng ta nhớ về những người đã không trở về.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ÂM THANH CÒN LẠI SAU TIẾNG NỔ | Câu chuyện thời hoa lửa