Bài viết

Âm thanh không ai nghe thấy

Một câu chuyện kỳ lạ về “âm thanh im lặng” giữa chiến tranh – khi tiếng bom đạn không đáng sợ bằng khoảnh khắc mọi thứ bỗng dưng… không còn tiếng gì.

Hà Tĩnh24/04/2026Nguyễn Thị Trang (Xã Kỳ Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1967, tôi là lính công binh, chuyên rà phá bom mìn còn sót lại sau các trận đánh. Công việc của chúng tôi không ồn ào, nhưng luôn đối mặt với nguy hiểm.

Một lần, tôi được giao nhiệm vụ xử lý một quả bom chưa nổ nằm gần khu dân cư. Mọi người đã sơ tán hết, chỉ còn mình tôi tiến lại gần.

Khi bắt đầu tháo ngòi nổ, điều kỳ lạ xảy ra.

Tôi không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa.

Không phải là yên tĩnh bình thường, mà là một sự im lặng tuyệt đối. Tôi không nghe thấy tiếng gió, không tiếng lá cây, thậm chí không nghe thấy cả hơi thở của chính mình.

Tim tôi vẫn đập, nhưng như bị tách khỏi thế giới xung quanh.

Trong khoảnh khắc đó, tôi chợt nghĩ:
“Có lẽ đây là giây cuối cùng.”

Nhưng rồi, tay tôi vẫn tiếp tục công việc, chậm rãi và chính xác như đã được huấn luyện.

Khi ngòi nổ được tháo ra, tôi lùi lại. Và đột ngột, âm thanh quay trở lại – tiếng gió, tiếng chim, và cả tiếng người từ xa chạy đến.

Tôi ngồi bệt xuống đất, toàn thân run lên.

Sau này, tôi mới hiểu: không phải thế giới im lặng, mà là chính tôi đã “tách” khỏi mọi âm thanh vì quá căng thẳng.

Nhưng cảm giác ấy – sự im lặng tuyệt đối giữa chiến tranh – là thứ tôi không bao giờ quên.

Đôi khi, điều đáng sợ nhất không phải là tiếng nổ, mà là khoảnh khắc trước đó… khi mọi thứ trở nên im lặng đến rợn người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn