Âm vang thời hoa lửa
Những trang sử hào hùng
"Họ cầm súng để ta cầm bút, họ đi trong bóng tối để ta được ngắm ánh bình minh, họ chiến đấu để đổi lấy một bầu trời bình yên."
Những câu chuyện xưa nhưng chưa bao giờ cũ, nó khiến ta chiêm nghiệm về cuộc đời, lẽ sống và trách nhiệm với Tổ quốc. Lịch sử dân tộc Việt Nam là một bản trường ca bất diệt được viết lên bằng máu, bằng hoa, bằng cả nước mắt của bao thế hệ cha anh. Trong bản trường ca ấy có những chương rực rỡ nhất, hào hùng nhất, những năm tháng mà người Việt Nam gọi bằng hai tiếng “Thời hoa lửa”. Đó là thời đại của niềm tin và lý tưởng, của những con người đã dâng hiến và thanh xuân và sinh mệnh cho độc lập tự do của tổ quốc, họ đi qua chiến tranh bằng đôi chân trần, một trái tim kiên trung và tình yêu nước không gì nay chuyển được. Thế nhưng thời gian vẫn lặng lẽ trôi, những nhân chứng của người thời hoa đỏ ấy, những người đã từng đi qua bao mưa bom bão đạn nay mái tóc đã bạc, bước chân đã chậm.
Trên khắp đất nước có hơn 9,2 triệu người có công và thân nhân của họ - một kho tàng ký ức vô giá, nơi mỗi nếp nhăn, mỗi ánh mắt, mỗi giọng nói đều chứa đựng một trang sử sống động. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng âm vang của một thời hoa lửa vẫn còn vang vọng trong ký ức của những người lính năm xưa. Qua lời kể chân thành của các bác cựu chiến binh, thế hệ trẻ hôm nay được sống lại những năm tháng hào hùng của dân tộc, để thêm trân trọng hòa bình và biết ơn những hy sinh cao cả của cha anh.
Phan Đình Giót – người lấy thân mình lấp lỗ châu mai
Trong những năm tháng kháng chiến chống Pháp đầy gian khổ, biết bao người con ưu tú của dân tộc đã anh dũng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Tiêu biểu trong số đó là anh hùng Phan Đình Giót – người chiến sĩ đã lấy thân mình lấp lỗ châu mai trong trận đánh Him Lam, mở màn cho chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử.
Phan Đình Giót sinh năm 1922 tại Hà Tĩnh trong một gia đình nghèo khó, sớm chịu nhiều bất hạnh và thiếu thốn. Khi kháng chiến bùng nổ, anh hăng hái tham gia chiến đấu, sau đó xung phong vào bộ đội chủ lực. Trong suốt quá trình chiến đấu, anh luôn thể hiện tinh thần dũng cảm, kiên cường, lập nhiều chiến công và tuyệt đối trung thành với cách mạng.
Mới ba tháng tuổi quân, Phan Đình Giót đã tham gia chiến đấu ở Đường 18 trong trận đánh đồn Tràng Bạch. Cuộc chiến đấu diễn ra gay go, ác liệt. Tiêu diệt xong lô cốt số một, Phan Đình Giót bị thương nặng, cấp trên cho lui ra phía sau, nhưng anh vẫn xin ở lại, tiếp tục làm tròn nhiệm vụ cho đến khi trận đánh kết thúc.
Trong trận đánh tiêu diệt vị trí Chùa Tiếng (cuối năm 1950), trong khi bí mật cắt hàng rào, xung kích tranh thủ đào công sự, nhưng đất rắn, anh em không sao bí mật được. Nghe tiếng động, địch trong cứ điểm bắn ra và gọi pháo bắn tới. Quân ta xông lên đánh bộc phá phá các lô cốt trầy trật. Phan Đình Giót bò lên đặt bộc phá đánh lô cốt số một. Lô cốt bị thủng, anh liền ném lựu đạn vào đó tiêu diệt toàn bộ quân địch, tạo điều kiện cho đơn vị đánh thắng.
Trong Chiến dịch lịch sử Điện Biên Phủ, Phan Đình Giót cùng đơn vị hành quân gần 500km, vượt qua nhiều đèo, dốc, mang vác nặng. Chân Giót bị nứt nẻ, đau buốt, rướm máu nhưng anh vẫn cố gắng tiếp tục đi. Không chỉ vậy, trong quân ngũ Phan Đình Giót còn lo từng giấc ngủ, bát canh cho anh em. Mỗi khi thấy đồng chí có khuyết điểm, anh nhẹ nhàng phân tích, khuyên nhủ làm cho anh em vừa cảm động lại nhanh chóng nhận ra lỗi lầm. Cũng chính vì thế, Phan Đình Giót được anh em trong đơn vị gọi là anh cả.
Chiều ngày 13-3-1954, Trung đoàn 141, Đại đoàn 312 được lệnh nổ súng tấn công tiêu diệt cứ điểm Him Lam. Đại đội 58, Tiểu đoàn 428, Trung đoàn 141, Đại đoàn 312 của Phan Đình Giót triển khai đội hình chiến đấu từ 15 giờ. Anh em truyền tay nhau đọc thư Bác Hồ và lệnh động viên của Đại tướng Tổng tư lệnh. Đến giờ pháo bắn, anh em rút ra khỏi rừng. Cùng với sự chi viện của pháo binh, pháo cao xạ ta lần đầu xuất trận đã tạo nên không khí hào hùng chưa từng có kể từ ngày thành lập Quân đội.
Các chiến sĩ Đại đội 58 lao lên mở đường, đã liên tiếp đánh đến quả bộc phá thứ tám. Phan Đình Giót đánh quả thứ chín và bị thương ở đùi, nhưng anh vẫn xung phong đánh quả tiếp theo. Quân Pháp tập trung hỏa lực trút đạn như mưa xuống trận địa, bộ đội ta bị thương rất nhiều.



