Thân nhân liệt sĩ, người có công

Anh chờ ngày hòa bình

Câu chuyện kể về di vật của liệt sỹ Nguyễn Văn Nam, cái Ca nhôm đang được lưu giữ tại bảo tàng quân đội.

Hà Tĩnh14/04/2026Hoàng Hà Gia Bảo (Xã Thạch Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Liệt sỹ Nguyễn Văn Nam, quê quán xã Thạch Lạc, tỉnh Hà Tĩnh, sinh năm 1952, nhập ngũ năm 1971, hy sinh năm 1972.

Trong bảo tàng Quân đội có một kỷ vật mà ai đi qua cũng phải lặng người, một chiếc Bí đông sứt quai khắc dòng chữ vụng về: "Nam - Chờ ngày hòa bình"

Mùa hè năm 1971, Nguyễn Văn Nam rời lũy tre làng lên đường tòng quân nhập ngũ bảo vệ đất nước khi vừa tròn mười chín tuổi, Đêm chia tay, anh nắm lấy đôi bàn tay gầy guộc của mẹ, khẻ nói "Mẹ đừng khóc, con đi đánh giặc để mang hòa bình về cho mẹ chẻ lạt gói bánh chưng mà không phải giật mình vì bom tọa độ. Nhất định con sẽ trở về vào ngày hòa bình". Anh ra đi, mang theo lý tưởng xanh ngắt của một người thanh niên trẻ tuổi, gửi lại quê nhà lời hứa của một mùa xuân đoàn viên.

Đơn vị của anh Nam đóng quân tại "túi bom" Trường Sơn, nhiệm vụ của anh là chiến sỹ công binh, chuyên đối mặt với cái chết để tháo gỡ những quả bom nổ chậm trên đường ra tiền tuyến, giữa rừng già rậm rạp và mưa rừng rét mướt. Mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ anh thường lấy một mảnh bom nhỏ sắc để khắc một vạch vào chiếc Ca nhôm của mình để minh chứng về những chiến công của bản thân. Anh nói với đồng đội rằng "mỗi vạch là một ngày gần hơn với hòa bình", tao đang chờ ngày đó để về đi học lại đại học, để cầm bút thay vì cầm súng.

Một buổi chiều cuối năm 1972, không quân địch đánh phá dữ dội vào hang nơi có hàng chục thương binh đang điều trị. Một quả bom nổ chậm rơi ngay lối ra vào, không chần chừ, anh Nam xung phong xử lý quả bom để bảo vệ đồng đội. Khi anh Nam vừa chạm tay vào ngòi nổ, một đợt pháo kích khác ập tới, một tiếng nổ chói tai vang lên rung chuyển cả đại ngàn. Nam ngã xuống khi bàn tay vừa chạm vào mặt đất lạnh lẽo, anh hy sinh khi còn cách ngày chiến thắng không xa.

Ngày chiến thắng, đất nước vang khúc khải hoàn, hòa bình đã về thực sự. Mẹ anh đứng ở gốc đa đầu làng nhìn đoàn quân chiến thắng trở về nhưng chẳng thấy bóng dáng anh đâu. Bà chỉ nhận lại từ tay đồng đội của anh một chiếc ca nhôm đã sứt quai và mờ đi, những vết gạch. Nam không thể tự mình bước đi trong ngày nắng ấm của hòa bình thống nhất, nhưng anh đã hóa thân vào từng tấc đất của quê hương, để cái "Ngày hòa bình" mà anh từng mong đợi trở thành sự thật cho triệu triệu người ở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn