Ánh Đèn Trong Hầm Đá
Câu chuyện kể về một nữ y tá trẻ làm việc tại bệnh xá dã chiến trong những năm chiến tranh. Giữa điều kiện thiếu thốn và bom đạn nguy hiểm, chị cùng đồng đội vẫn kiên trì cứu chữa cho các thương binh bằng tất cả lòng dũng cảm và tình người.
Những năm chiến tranh ác liệt, ở một khu rừng sâu gần chiến trường, có một bệnh xá dã chiến được dựng tạm bằng tre, nứa và những tấm bạt. Nơi đó làm nhiệm vụ tiếp nhận và cứu chữa cho các chiến sĩ bị thương từ tiền tuyến chuyển về.
Lê Thị Hồng, khi ấy mới 19 tuổi, là một y tá trẻ của bệnh xá. Công việc của chị bắt đầu từ lúc trời chưa sáng và kết thúc rất muộn vào ban đêm. Ánh sáng duy nhất trong căn hầm đá nhỏ là chiếc đèn dầu leo lét.
Có những ngày thương binh được đưa về liên tục. Tiếng rên đau xen lẫn tiếng gọi đồng đội khiến ai cũng nghẹn lòng. Nhưng Lê Thị Hồng và các y sĩ vẫn bình tĩnh băng bó, chăm sóc từng người.
Một đêm, máy bay địch bất ngờ ném bom xuống khu rừng. Đất đá rung chuyển, nhiều người phải nhanh chóng di chuyển thương binh xuống những hầm trú ẩn sâu hơn. Dù bom vẫn nổ ở xa, chị Hồng vẫn ở lại bên một chiến sĩ bị thương nặng để giữ vết thương không chảy máu thêm.
Khi trận bom qua đi, bệnh xá vẫn còn nguyên ánh đèn nhỏ trong hầm đá. Dưới ánh sáng yếu ớt ấy, những bàn tay kiên trì tiếp tục cứu người.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại quãng thời gian ấy, Lê Thị Hồng nói rằng:
“Trong những ngày tháng hoa lửa, ánh đèn dầu nhỏ bé ấy không chỉ soi sáng căn hầm, mà còn thắp lên niềm hy vọng cho những người lính đang chiến đấu vì đất nước.”



