Ánh đèn trong hang đá
Trong một trận đánh ác liệt ở vùng núi đá, một tiểu đội công binh phải mở đường qua khu vực bị địch đánh phá và sập hang. Khi một số chiến sĩ bị mắc kẹt trong hang tối, họ phải phối hợp cứu nhau trong điều kiện nguy hiểm, thiếu ánh sáng và oxy. Một ngọn đèn dầu nhỏ trở thành hy vọng duy nhất giúp họ thoát ra an toàn.
Vùng núi đá khi ấy bị bom đánh phá liên tục. Những con đường nhỏ dẫn qua khe núi trở nên nguy hiểm và dễ sập.
Phạm Văn Hùng cùng tiểu đội công binh được giao nhiệm vụ mở lại tuyến đường. Đặng Thị Ngọc đi cùng để hỗ trợ y tế cho các chiến sĩ.
Cụ Quang, người dân địa phương, cảnh báo:
“Trong núi có một hang đá cũ, từng bị sập một lần. Đi qua phải cực kỳ cẩn thận.”
Dưới sự dẫn đường của Cụ Quang, cả đội tiến vào khu vực hiểm trở. Lê Văn Phúc đi đầu, kiểm tra từng bước.
Bất ngờ, một tiếng nổ lớn vang lên. Địch đã phá sập một phần đường núi. Một nhóm nhỏ gồm Hùng, Ngọc và hai chiến sĩ khác bị mắc kẹt trong hang đá.
Bên ngoài, đất đá tiếp tục rơi xuống, chặn lối ra.
Bên trong hang, hoàn toàn tối đen. Chỉ có một chiếc đèn dầu nhỏ của Ngọc mang theo.
Ngọc bình tĩnh nói:
“Chúng ta còn đèn. Phải giữ nó đến khi tìm được lối ra.”
Hùng dùng tay kiểm tra vách đá:
“Có gió nhẹ… chắc còn đường khác.”
Không khí trong hang dần ngột ngạt. Một chiến sĩ bị thương do đá rơi, Ngọc nhanh chóng băng bó trong ánh đèn yếu ớt.
Hùng và Phúc tìm thấy một khe nứt nhỏ phía sâu trong hang. Nhưng để chui qua, phải dỡ bỏ một phần đá chắn.
Trong lúc nguy hiểm nhất, đèn dầu gần tắt. Ngọc giữ chặt chiếc đèn, nói:
“Không được tắt… đây là hy vọng duy nhất.”
Hùng quyết định:
“Tôi sẽ vào trước, mọi người theo sau.”
Anh dùng sức đẩy từng tảng đá nhỏ, mở lối.
Sau nhiều phút căng thẳng, ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài bắt đầu lọt vào. Cả nhóm lần lượt chui ra khỏi hang đúng lúc đèn dầu tắt hẳn.
Bên ngoài, Phúc và Cụ Quang đã chờ sẵn, tìm kiếm họ suốt thời gian qua.
Phúc thở phào:
“Còn sống là tốt rồi…”



