Bài viết

Ánh Đèn Trong Hang Đá

Hà Tĩnh24/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1967, chiến tranh ngày càng ác liệt. Những trận bom liên tiếp trút xuống các làng quê miền Bắc khiến nhiều trường học bị phá hủy. Để bảo đảm việc học cho trẻ em, người dân xã Tân Sơn quyết định mở lớp học trong một hang đá nằm sâu trong chân núi.

Hang đá không lớn, nền đất gồ ghề, ánh sáng duy nhất là những chiếc đèn dầu nhỏ được đặt dọc theo vách đá. Mỗi buổi sáng, khi tiếng chim rừng cất lên, lũ trẻ trong làng lại mang theo bảng gỗ, sách vở đến lớp.

Người dạy học là cô giáo Thu, mới ngoài hai mươi tuổi. Dù điều kiện thiếu thốn, cô vẫn luôn giữ nụ cười trên môi.

– Chúng ta học trong hang đá nhưng ước mơ phải rộng lớn như bầu trời ngoài kia – cô thường nói với học trò như thế.

Trong lớp có cậu bé Nam mười tuổi. Cha em đang chiến đấu ở chiến trường miền Nam, mẹ làm việc tại hợp tác xã. Nam rất ham học nhưng gia đình nghèo, sách vở luôn thiếu thốn.

Một hôm, trong lúc cả lớp đang học toán, tiếng còi báo động vang lên từ ngoài làng.

Tiếng máy bay địch mỗi lúc một gần.

Những đứa trẻ giật mình lo lắng.

Cô Thu bình tĩnh nói:

– Các em ngồi yên trong hang, nơi đây rất an toàn.

Tiếng bom nổ dội từ xa vọng lại làm mặt đất rung chuyển. Bụi đá từ trần hang rơi lả tả xuống nền đất.

Một vài em nhỏ bật khóc.

Cô Thu liền thắp thêm một ngọn đèn dầu rồi cất giọng đọc bài thơ mà các em yêu thích. Dần dần, lũ trẻ bình tĩnh trở lại.

Ngoài kia là chiến tranh.

Nhưng trong hang đá, bài học vẫn tiếp tục.

Khi tiếng máy bay biến mất, cô giáo lại cầm viên phấn trắng viết lên tấm bảng gỗ.

Nam nhìn ánh đèn dầu hắt lên khuôn mặt cô giáo. Trong lòng em bỗng dấy lên một niềm tin kỳ lạ. Em hiểu rằng dù bom đạn có dữ dội đến đâu, người ta vẫn không thể dập tắt được ánh sáng của tri thức.

Nhiều tháng trôi qua, lớp học trong hang đá vẫn đều đặn sáng đèn mỗi ngày.

Các em học sinh lớn lên giữa tiếng bom nhưng chưa bao giờ từ bỏ việc học.

Năm 1975, đất nước hoàn toàn thống nhất.

Ngôi trường mới được xây dựng khang trang giữa trung tâm xã. Trong ngày khai giảng đầu tiên, nhiều người xúc động nhớ lại lớp học năm xưa.

Cậu bé Nam ngày nào sau này trở thành một thầy giáo.

Trong buổi gặp mặt học sinh, anh kể:

– Điều tôi nhớ nhất không phải những bài toán hay bài chính tả, mà là ánh đèn dầu trong hang đá. Chính ánh đèn ấy đã giúp chúng tôi hiểu rằng tri thức luôn là ngọn lửa soi sáng tương lai.

Nhiều năm sau, hang đá vẫn còn đó giữa núi rừng.

Người dân địa phương gọi nơi ấy bằng cái tên thân thuộc: "Lớp học của thời hoa lửa".

Bởi trong những năm tháng chiến tranh gian khó nhất, nơi ấy đã thắp lên niềm tin, lòng hiếu học và khát vọng vươn lên của cả một thế hệ trẻ em Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn