"Anh Hiệp ơi, em đau lắm!": Ký ức nghẹn ngào về đồng đội nơi chiến trường Quảng Trị 1972
Hồi ức đẫm nước mắt của cựu chiến binh Nguyễn Trọng Hiệp - người lính Trung đoàn Tên lửa 236 về những giây phút sinh tử cáng đồng đội bị thương vượt bom đạn đi cấp cứu tại chiến trường Quảng Trị năm 1972.
Nhập ngũ ở tuổi 19 đầy hoài hoài hoài và nhiệt huyết, người thanh niên Nguyễn Trọng Hiệp được biên chế vào Trung đoàn Tên lửa 236 thuộc Bộ đội Phòng không - Không quân. Đến năm 1972, khi cuộc kháng chiến bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, đơn vị ông lên đường tham gia Chiến dịch giải phóng Quảng Trị. Giữa vùng đất "mùa hè đỏ lửa" ngập tràn tiếng bom rơi đạn nổ, ranh giới giữa sự sống và cái chết chưa bao giờ mong mong mong mong đến thế.
Trong tiểu đội 7 người cùng chiến đấu sát cánh bên nhau, bom đạn khốc liệt đã cướp đi sinh mạng của 2 người đồng đội. Nhớ lại một trận đánh giáp ranh, khi một chiến sĩ trẻ trong đơn vị bị trúng bom bi chấn thương nặng, bác Hiệp cùng vài người lính khác vội vã khênh võng cáng đồng đội chạy xuyên qua làn đạn để tới bệnh viện cấp cứu. Trên suốt đoạn đường gập ghềnh đầy nguy hiểm, tiếng kêu đau đớn xé lòng của người chiến sĩ trẻ vẫn xoáy sâu vào tâm trí bác: "Anh Hiệp ơi! Em đau lắm... không thể chịu được".
Dù đã dốc hết sức mình vừa xoa dịu nỗi đau, vừa ra sức khênh võng chạy đua với thời gian, nhưng thương tổn quá nặng từ bom bi đã cướp đi người đồng chí ấy ngay trên đường tới nơi cấp cứu. Người lính trẻ trút hơi thở cuối cùng trên tay đồng đội khi chưa kịp tới được cửa phòng y tế. Nhiều thập kỷ đã trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu nói nghẹn ngào trong cơn đau xé ruột của người đồng đội nằm trên cáng vẫn là vết nứt rỉ máu trong ký ức của cựu chiến binh Nguyễn Trọng Hiệp — một minh chứng xót xa cho những đánh đổi hy sinh thầm lặng để đổi lấy tự do cho dân tộc.


