Anh hùng Lực lượng vũ trang

ANH HÙNG (3)

“Với B-52, tất cả đã sẵn sàng quyết chiến, bằng bất cứ giá nào cũng đánh, bất cứ điều kiện nào cũng đánh”. Đây lời khẳng định trong bức thư gửi về gia đình viết ngày 16-4-1972 của Thượng úy, phi công Vũ Xuân Thiều, Trung đội trưởng Trung đội bay thuộc Đại đội 9, Trung đoàn 927, Sư đoàn 371, Quân chủng Phòng không-Không quân.

Cần Thơ25/01/2026Cao Văn Tuấn (Cao Văn Tuấn-Phường Tân Lộc)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hiện bản gốc lá thư này đang được lưu giữ tại Bảo tàng Phòng không-Không quân. Sau nhiều năm giữ gìn tại gia đình, ngày 23-11-2017, ông Vũ Xuân Thăng, anh trai thứ hai của anh hùng phi công Vũ Xuân Thiều đã trao tặng cho bảo tàng làm hiện vật trưng bày, lưu giữ để góp phần giáo dục truyền thống cho thế hệ mai sau.

Giờ đây, ở tuổi gần 90, khi được hỏi về người em trai đã anh dũng hy sinh lúc tuổi đời còn rất trẻ, Đại tá Vũ Xuân Thăng vẫn không nén nổi xúc động. Ông kể: “Gia đình tôi quê gốc ở Nam Định, nhưng cả nhà đã sớm rời quê hương lên sinh sống ở phố Đặng Dung (Hà Nội). Là con trai thứ 7 trong gia đình có 10 người con, Thiều là người ít nói nhưng quyết đoán và mạnh mẽ hơn cả. Tôi nhớ, năm Thiều lên 2 tuổi bị một mụn nhọt rất to ở vị trí rất nguy hiểm sau lưng hành hạ. Thiều sốt liên tục mấy ngày liền, tôi phải bế em ấp vào người cho khỏi đau nhưng tuyệt nhiên em không kêu khóc. Tháng 6-1965, khi đang học năm thứ 3 Khoa Vô tuyến điện, Trường Đại học Bách khoa, em trúng tuyển phi công, và được cử sang Liên Xô học tập, huấn luyện bay chiến đấu trên MiG-17, rồi MiG-21”.Năm 1968, sau khi hoàn thành xuất sắc khóa học, phi công Vũ Xuân Thiều trở về nước và được biên chế về Trung đoàn Không quân Sao Đỏ (Trung đoàn 921). Anh là một trong số ít phi công bay đêm của Không quân nhân dân Việt Nam, được huấn luyện đánh B-52 từ rất sớm. Vì vậy, trong lá thư gửi về gia đình, anh viết: “Bố mẹ và cả nhà yêu thương! Dạo này con bận quá. Hầu như ít lúc nào rỗi rãi. Có lẽ ở nhà mong tin con và ngược lại - con rất mong tin ở nhà. Hôm nay máy bay Mỹ đánh Hà Nội… Không thể nào lường trước được mức độ ác liệt của những cuộc chiến sắp tới. Tụi nó dám dùng B-52 để đánh Hà Nội lắm chứ. Tụi con khá vất vả nhưng chưa ăn thua gì. Chỉ vất vả hơn so với trước thôi. Tụi con cũng đã sơ tán, có lẽ là còn sơ tán lâu… Ngồi nhìn cột khói Đức Giang mà đau lòng. Ngồi nghe tin tụi nó đánh các thành phố mà uất ức, và nhất là nghe tin nó đánh Hà Nội. Với B-52, tất cả đã sẵn sàng quyết chiến, bằng bất cứ giá nào cũng đánh, bất cứ điều kiện nào cũng đánh…”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn