anh hùng Bùi Văn Ba (2)
Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, có những con người bình dị nhưng đã trở thành bất tử bởi những chiến công phi thường. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Bùi Văn Ba là một trong những tấm gương sáng ngời như thế, người thanh niên Sài Gòn đã viết nên

Bùi Văn Ba sinh năm 1929, tại vùng Rạch Cát nghèo khó – nơi nay thuộc phường 22, quận 5, Thành phố Hồ Chí Minh. Tuổi thơ của ông không có gì ngoài mưa bom, tiếng giày đinh của lính Pháp và những ánh mắt uất hận của người dân mất nước. Những hình ảnh ấy như hằn sâu vào tâm khảm, biến thành ngọn lửa âm ỉ thôi thúc cậu thanh niên đứng lên chiến đấu. Năm 1947, khi mới tròn mười tám tuổi, ông gia nhập lực lượng đặc công – một trong những đơn vị tinh nhuệ và nguy hiểm nhất lúc bấy giờ.
Từ những ngày đầu bước vào chiến trường Nam Bộ, Bùi Văn Ba đã nổi bật với sự gan dạ, mưu trí và tinh thần trách nhiệm cao. Ông thông thuộc từng con đường, từng khu vực địch đóng quân; có khi phải hóa trang, có khi phải nín thở chờ cả đêm bên hàng rào kẽm gai, chỉ để ghi nhớ một quy luật gác thay quân của địch. Bảy năm trong lực lượng đặc công, ông đã tham gia nhiều trận đánh hiểm hóc, mỗi trận là một lần đối mặt với cái chết. Thế nhưng, người chiến sĩ ấy chưa bao giờ lùi bước.
Trong số những chiến công của ông, nổi bật nhất là trận đánh kho bom Phú Thọ Hòa vào đêm 31/5 rạng sáng 1/6/1954 – trận đánh được coi là đỉnh cao của đặc công Nam Bộ và cũng là chiến công để đời của Bùi Văn Ba.
Đó là một đêm không trăng. Bầu trời đen như mực, gió thổi mang theo mùi đất ẩm và hơi xăng từ kho bom của địch. Tổ đặc công chỉ gồm bốn người, dưới sự chỉ huy của Bùi Văn Ba, âm thầm áp sát hàng rào. Phía bên trong là hệ thống phòng thủ nhiều lớp, lính Âu – Phi canh gác dày đặc, súng ống sẵn sàng nhả đạn bất cứ lúc nào. Chỉ cần một tiếng động nhỏ, cả tổ sẽ bị bủa vây và hy sinh ngay lập tức.
Thế nhưng, như một cái bóng, họ lách qua từng lớp rào. Bùi Văn Ba cúi thấp người, từng bước đặt mìn, đôi mắt sáng lên trong đêm tối. Đó không chỉ là ánh nhìn của một chiến sĩ đang làm nhiệm vụ, mà còn là ánh nhìn của một con người biết rằng mình đang góp phần xoay chuyển cục diện chiến trường.
Khi họ rút ra an toàn và quả mìn phát nổ, cả Sài Gòn như rung chuyển. Những cột lửa cao hàng chục mét bùng lên, đỏ rực một góc trời. Kho bom đồ sộ chứa hơn chín nghìn tấn bom đạn và mười triệu lít xăng của quân đội Pháp phút chốc hóa thành biển lửa. Tiếng nổ kéo dài, làm rung đất, làm địch hoảng loạn. Trận đánh ấy đã khiến thực dân Pháp thiệt hại nặng nề, tê liệt nguồn tiếp tế vũ khí, làm lung lay ý chí chiến đấu của kẻ thù trong những tháng cuối của cuộc chiến.
Chiến thắng vang dội ấy đã đưa tên tuổi Bùi Văn Ba trở thành biểu tượng của lực lượng đặc công miền Nam. Sau hòa bình, ông tập kết ra Bắc, tiếp tục phục vụ quân đội và truyền đạt kinh nghiệm cho lớp trẻ. Dù mang hàm Đại tá và được phong tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, ông vẫn giữ vẻ giản dị, mộc mạc của một người lính xuất thân từ nhân dân.
Câu chuyện về cuộc đời và chiến công của Bùi Văn Ba không chỉ là niềm tự hào của quê hương Sài Gòn – Gia Định mà còn là trang sử vàng của dân tộc Việt Nam. Đó là câu chuyện về lòng yêu nước nồng nàn, về bản lĩnh thép và ý chí “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Nhờ những con người như ông, đất nước ta mới có được hòa bình hôm nay.
Giữa cuộc sống hiện đại, mỗi khi nhắc đến tên Bùi Văn Ba, ta lại thấy trong tim mình bừng lên niềm kính trọng và biết ơn sâu sắc. Bởi thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng ánh sáng từ những con người anh hùng ấy vẫn còn soi rọi đến hôm nay, nhắc nhở chúng ta sống xứng đáng với những hy sinh của thế hệ đi trước.


