Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh Hùng Đặng Văn Cừ

KÍ ỨC CỦA CỰU CHIẾN BINH VÀO THỜI KHÁNG CHIẾN

Cần Thơ21/11/2025Lớp 11A3 - THPT Nguyễn Minh Quang (Phường Ngã Bãy)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Anh Hùng Đặng Văn  Cừ

Những năm tháng chiến tranh khốc liệt đã trôi qua nhưng ký ức của nó vẫn mãi hằng sâu trong tâm trí của ông Đặng Văn Cừ là cựu chiến binh trung trưởng trong kháng chiến chống Mỹ năm 1962. Ông đi du kích vào năm ông chỉ mới 19 tuổi độ tuổi mà đầy nhiệt huyết và tràn đầy sức sống của một đời người, là khoảng thời gian rực rỡ nhất. Thế nhưng trong khói lửa chiến tranh ở Việt Nam ông Đặng Văn Cừ đã chọn con đường khác: biến ước mơ riêng của bản thân thành khát vọng chung cho cả nước. Dù có khó khăn như thế nhưng tinh thần và lý tưởng của các anh vẫn luôn bất hủ, có thể nói tuổi trẻ của các chiến sĩ ấy đã bị coi như một tờ giấy ném vào lửa.

Ông đã tham gia kháng chiến chống Mỹ năm 1962 cùng các đồng đội của mình ngày đêm bảo vệ miền Nam nói riêng cũng như đất nước nói chung. Cùng nhau trải qua những năm tháng khốc liệt của chiến tranh tuy nó có trôi qua bao nhiêu năm tháng nhưng những năm tháng khó khăn ấy vẫn khắc mãi trong lòng ông: là những năm tháng phải chật vật đi giả từng hạt lúa thành gạo, quần áo của các chiến sĩ ấy được may bằng các loại vải dờn,vải xe lửa thô sơ, là những ngày tháng phải chiến đấu với bom đạn khắp mọi nơi có thể phải hy sinh bằng chính mạng sống của mình.

Những đồng đội của ông Cừ khi nhớ về ký ức của chiến tranh ai nấy đều hồi hộp nhưng vẫn giữ trọn vẹn được ý chí kiên cường bảo vệ quê hương tổ quốc. Và ông Đặng Văn Cừ là một trong những người cựu chiến sĩ may mắn còn sống sót ở thời bình, nhưng con rể của ông lại không được may mắn như thế. Ông Võ Văn Bửu là một trong những thương binh liệt sĩ đã hy sinh ở Campuchia, ông đi kháng chiến vào năm 1984 và đã hy sinh vào ngày 28 tháng 3 năm 1985 tại Campuchia. Đấy có thể thấy chiến tranh khốc liệt đến như thế nào. Ngày ấy người ta không chỉ chiến tranh để có thể bảo vệ được bản thân, mà còn bảo vệ lý tưởng và những điều thiêng liêng hơn chính mình. Họ có ước mơ Hòa Bình để theo đuổi, có hy vọng để bấu víu, có tương lai tốt đẹp để gìn giữ. Chính những lý tưởng ấy đã trở thành ngọn lửa giúp cho họ đứng vững ngay khi nguy hiểm bủa vây,chia ly đè nặng, khi mất mát trở thành một phần của cuộc sống. Khi đối diện với nguy hiểm họ càng mong muốn được sống không chỉ để thở, mà để chứng kiến ngày mai, để thấy được sự Hòa Bình sự nở hoa trong những ngày giông bão

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn