Anh hùng La Văn Cầu
La Văn Cầu (1932), quê Cao Bằng, là chiến sĩ Trung đoàn 174 nổi tiếng với tinh thần quả cảm trong Chiến dịch Đông Khê (1950). Bị thương gãy cả hai tay, ông yêu cầu đồng đội chặt tay để tiếp tục chiến đấu, dùng thân mình làm giá súng, góp phần giành thắng lợi. Ông được phong Anh hùng LLVTND năm 1952, trở thành biểu tượng hy sinh quên mình vì Tổ quốc.

La Văn Cầu sinh năm 1932 tại xã Trường Hà, huyện Hà Quảng, tỉnh Cao Bằng, trong một gia đình dân tộc Tày nghèo khó. Tuổi thơ của ông gắn liền với núi rừng Việt Bắc – căn cứ địa cách mạng trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp. Khi Cách mạng Tháng Tám thành công, La Văn Cầu mới 13 tuổi, nhưng đã sớm tham gia các hoạt động cách mạng, làm liên lạc cho Việt Minh.
Năm 1949, ông chính thức nhập ngũ, trở thành chiến sĩ của Trung đoàn 174 – đơn vị chủ lực của Quân đội nhân dân Việt Nam. Trong những năm đầu kháng chiến, La Văn Cầu nổi bật với tinh thần dũng cảm, sẵn sàng nhận nhiệm vụ khó khăn. Ông từng tham gia nhiều trận đánh lớn, nhưng chiến công để đời của ông gắn liền với Chiến dịch Đông Khê (1950) – một trận đánh mở màn cho Chiến dịch Biên giới lịch sử.
Ngày 8/10/1950, trong trận đánh ác liệt ở Đông Khê, La Văn Cầu được giao nhiệm vụ chỉ huy tổ đánh chiếm lô cốt địch. Khi trận chiến diễn ra căng thẳng, ông bị trúng đạn, gãy cả hai tay. Trong tình thế nguy cấp, La Văn Cầu đã yêu cầu đồng đội chặt đôi cánh tay bị thương để tiếp tục chiến đấu. Sau đó, ông dùng thân mình làm giá súng cho đồng đội bắn, góp phần tiêu diệt lô cốt và giành thắng lợi cho trận đánh. Hành động phi thường ấy trở thành biểu tượng của tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.
Sau chiến dịch, La Văn Cầu được đưa về tuyến sau điều trị. Dù mất hai tay, ông vẫn giữ vững tinh thần lạc quan, tiếp tục tham gia công tác tuyên truyền, giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ. Năm 1952, ông được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – một trong những anh hùng đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Cuộc đời La Văn Cầu là minh chứng cho lòng yêu nước, sự hy sinh quên mình vì độc lập dân tộc. Ông từng nói: “Tôi chỉ làm tròn nhiệm vụ của một người lính, còn Tổ quốc mới là điều lớn lao nhất”. Ngày nay, tên ông được đặt cho nhiều con đường, trường học, và câu chuyện về ông vẫn được kể mãi như một bài học về ý chí, nghị lực và tinh thần chiến đấu kiên cường.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.


