Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh Hùng Lâm Tương

Trong những trang sử hào hùng của dân tộc, có những con người đã bước vào cuộc đời với những số phận bình dị, nhưng lại để lại dấu ấn phi thường giữa lửa đạn chiến tranh. Ở vùng đất Vĩnh Châu – Sóc Trăng, câu chuyện về hai vợ chồng người Khmer – Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lâm Tương và nữ thương binh – y tá cách mạng Sơn Thị Xuyên là một bản anh hùng ca đặc biệt, thấm đẫm mồ hôi, máu và tình yêu Tổ quốc. Ông Lâm Tương, sinh năm 1942 tại Khóm Cà Lăng A, là người Khmer mang trong mình lòn

Cần Thơ09/12/2025Liên Đội Trường Tiểu Học 2, phường 2 (phường Vĩnh Châu)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Anh Hùng Lâm Tương

Trong những trang sử hào hùng của dân tộc, có những con người đã bước vào cuộc đời với những số phận bình dị, nhưng lại để lại dấu ấn phi thường giữa lửa đạn chiến tranh. Ở vùng đất Vĩnh Châu – Sóc Trăng, câu chuyện về hai vợ chồng người Khmer – Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lâm Tương và nữ thương binh – y tá cách mạng Sơn Thị Xuyên là một bản anh hùng ca đặc biệt, thấm đẫm mồ hôi, máu và tình yêu Tổ quốc.

Ông Lâm Tương, sinh năm 1942 tại Khóm Cà Lăng A, là người Khmer mang trong mình lòng căm thù giặc từ những ngày còn rất trẻ. Mới 16 tuổi, ông đã tham gia cách mạng; 18 tuổi nhập ngũ, trở thành chiến sĩ công binh, rồi nhanh chóng trưởng thành qua từng trận mưa bom bão đạn.

Sơn Thị Xuyên, sinh năm 1952, cũng là người Khmer hiền hậu nhưng mạnh mẽ. Mới mười ba, mười bốn tuổi, bà đã theo cách mạng, được đưa đi học y tá, rồi trở thành người tiên phong trong ngành dân y của huyện Vĩnh Châu – nơi liên tục phải cứu chữa thương binh dưới làn bom đạn.

Hai người xuất phát từ hai con đường khác nhau, nhưng chung một lý tưởng:
Độc lập cho dân tộc – bình yên cho quê hương Khmer yêu dấu.

Và rồi chiến tranh đã đưa họ đến bên nhau, cùng viết nên một mối tình đẹp giữa thời hoa lửa.

Từ khi khoác áo lính, ông Lâm Tương liên tục chiến đấu trên nhiều mặt trận khốc liệt:

  • 1960: A phó Công binh huyện Vĩnh Châu

  • 1965: Đảng viên

  • 1965–1969: A trưởng, tham gia nhiều trận đánh lớn

  • 1969–1970: Được tuyên dương Anh hùng LLVTND

  • 1970–1971: B trưởng Tiểu đoàn 5 tại Campuchia

  • 1971–1972: C trưởng Tiểu đoàn 1 tại Lào

  • 1972–1974: Trung úy Tiểu đoàn 781 ở miền Bắc

  • 1974–1975: Thiếu úy Quân khu IX – Cần Thơ

  • Không chỉ chiến đấu, ông còn là Đại biểu Quốc hội khóa VI, rồi Huyện đội phó Vĩnh Châu, mang uy tín của người chiến sĩ Khmer mẫu mực.

    Từ năm 1976 đến 1984, ông là Đại úy, rồi nghỉ hưu với danh hiệu thương binh 4/4.
    Năm 2016, ông qua đời, để lại tấm gương rực sáng trong lòng đồng bào Khmer.

    Hoạt động cách mạng từ rất sớm, bà Sơn Thị Xuyên đã cống hiến cả tuổi trẻ cho sự nghiệp dân y:

    • 1965–1966: Học y tá

  • 1966–1969: Y tá đơn vị huyện Vĩnh Châu

  • 1969–1970: Y tá và văn thư Ban Khmer vận tỉnh Sóc Trăng

  • 1970–1976: Cán bộ Khmer vận huyện

  • 1976–1977: Học hộ sinh

  • 1977–1979: Trưởng trạm y tế xã Vĩnh Châu

  • 1979–1983: Hội phó Hội LHPN xã Vĩnh Châu

  • 1983–1988: Hội trưởng Hội LHPN xã

  • 1988–1993: Nghỉ hưu, là thương binh 3/4

  • Nếu ông chiến đấu trên chiến trường bằng súng và lòng quả cảm, thì bà chiến đấu bằng kim tiêm, cuộn băng, và trái tim của người mẹ nhân hậu. Giữa thời chiến, mỗi sinh mạng bà cứu được là một đóng góp lớn cho cách mạng.

    Bà là hậu phương vững chắc cho ông – và là người chiến sĩ thầm lặng mang sức mạnh của sự hy sinh vô điều kiện.

    Giữa chiến tranh, họ đến với nhau không phải bằng những lời nói dịu dàng, mà bằng:

    • niềm tin chung,

  • khát vọng chung,

  • và lý tưởng chung.

  • Họ không có tuần trăng mật, không có những buổi hẹn hò đầy hoa lá.
    Thứ họ có là những lần gặp gỡ vội vàng giữa chiến khu và những lá thư gửi qua giao liên – nơi từng dòng chữ thay cho lời yêu.

    Ông chiến đấu ngoài mặt trận.
    Bà cứu thương ở tuyến sau.
    Mỗi người một vị trí, nhưng cùng hướng về Tổ quốc và hướng về nhau.

    Chính tình yêu ấy đã giúp họ vượt qua những ngày:

    • không biết ngày mai còn sống hay không,

  • không biết khi nào được gặp lại,

  • và không biết liệu có cơ hội xây dựng mái ấm gia đình.

  • Nhưng họ đã sống, đã yêu, đã chiến đấu…
    Và đã làm nên một mối tình anh hùng – hiếm có, đẹp đẽ và thiêng liêng.

    Ngày hòa bình lập lại, họ không chọn cuộc sống an nhàn.
    Họ tiếp tục cống hiến cho:

    • Đảng,

  • Nhà nước,

  • đồng bào Khmer,

  • và quê hương Vĩnh Châu thân yêu.

  • Họ sống giản dị, liêm khiết, luôn chấp hành tốt mọi chủ trương, đường lối của Đảng và pháp luật Nhà nước.

    Dù là Anh hùng LLVT, dù là thương binh, họ chưa bao giờ đòi hỏi, chưa bao giờ kể công.
    Họ chỉ mong con cháu đời sau sống tử tế, biết yêu quê hương và tự hào về cội nguồn.

    Câu chuyện thời hoa lửa của hai vợ chồng anh hùng Lâm Tương – Sơn Thị Xuyên không chỉ là ký ức của gia đình, mà còn là một phần của lịch sử dân tộc.

    Họ là minh chứng rằng:
    Giữa chiến tranh tàn khốc, tình yêu và lòng yêu nước vẫn nở ra rực rỡ như đóa hoa bất diệt.

    Hai con người, hai cuộc đời, nhưng chung một ngọn lửa.
    Ngọn lửa ấy thắp sáng cả một thế hệ.
    Và còn mãi cháy trong lòng những người ở lại.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn