Anh hùng Lực lượng vũ trang

ANH HÙNG Lâm Úy – NGƯỜI CON HÒA GIANG TRONG KHÚC TRÁNG CA THỜI HOA LỬA

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lâm Úy (1926-1950) là liệt sĩ dũng cảm, nổi tiếng với trận đánh kiên cường tại Xuân Bồ (Quảng Bình) ngày 20/5/1950. Dù bị thương nặng và hết đạn, ông vẫn ôm chặt giặc cùng lăn xuống sông hy sinh. Ông được truy tặng danh hiệu cao quý này nhờ tấm gương bất khuất

An Giang12/04/2026phường đoàn Mỹ Thới (phường đoàn Mỹ Thới)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dòng sông Hòa Giang vẫn lặng lẽ chảy qua thôn Hòa Ninh, như mang theo ký ức của một thời khói lửa. Nơi ấy, người thanh niên Lâm Úy đã lớn lên giữa những ngày quê hương bị giày xéo, khi giặc Pháp tràn về, đốt phá làng mạc, gieo rắc tang thương khắp vùng Quảng Trạch. Những đồn bốt dựng lên như những chiếc gai nhọn cắm sâu vào lòng đất, còn nỗi đau thì âm ỉ trong từng mái nhà, từng phận người. Giữa những ngày tháng ấy, Lâm Úy không thể đứng nhìn. Từ một chàng trai vừa bước qua tuổi trưởng thành, anh lặng lẽ hòa mình vào đội du kích, ngày đêm bám làng, bám đất, vây đồn, bắn tỉa, nuôi trong tim ngọn lửa căm thù và khát vọng tự do. Rồi một ngày, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, anh rời quê hương, tìm đến đơn vị, trở thành người lính thực thụ. Những bước chân hành quân vượt Trường Sơn, băng qua sông Gianh, sông Son, không chỉ là hành trình của đôi chân mà còn là hành trình của ý chí. Trong đội hình chiến đấu, Lâm Úy luôn là người xông lên phía trước. Trận đánh đầu đời, lửa đạn chưa kịp nguội, anh đã góp phần cùng đồng đội đốt cháy xe giặc, tiêu diệt quân thù – một khởi đầu như lời hứa với quê hương. Nhưng chính trên bờ sông Kiến Giang, giữa buổi sáng mù khói lửa năm ấy, câu chuyện về Lâm Úy đã hóa thành bất tử. Khi con đò chở bộ đội vừa cập bến, anh là người đầu tiên lao lên, nổ súng, ném lựu đạn, mở đường cho đồng đội tiến lên. Bom đạn xé trời, máy bay gầm rú, nhưng người lính trẻ vẫn như một mũi tên xuyên thẳng vào đội hình giặc. Rồi trong khoảnh khắc giáp lá cà, khi một tên lính Pháp cao lớn lao tới, anh không lùi bước. Hai con người quấn vào nhau giữa làn đạn. Không súng, không khoảng cách, chỉ còn lại ý chí và lòng căm thù. Lâm Úy dồn tất cả sức lực, kéo kẻ thù xuống dòng nước, ghì chặt trong vòng tay đến giây phút cuối cùng. Anh ngã xuống, nhưng không buông – như thể sự sống cuối cùng của anh cũng là để giữ chặt kẻ thù, không cho chúng thoát. Trên bờ sông, đồng đội anh ào lên như vũ bão. Trận đánh chuyển mình, quân ta làm chủ trận địa, quét sạch quân thù khỏi cánh đồng Xuân Bồ. Chiến thắng ấy có máu của biết bao người, nhưng hình ảnh Lâm Úy – người lính trẻ ôm chặt kẻ thù trong giây phút cuối – đã trở thành ngọn lửa thắp sáng tinh thần chiến đấu của cả đơn vị. Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng cái tên Lâm Úy thì còn ở lại. Ở lại trong dòng sông quê, trong lòng đất mẹ, trong ký ức của những người đi qua thời hoa lửa. Một con người đã sống ngắn ngủi, nhưng cháy hết mình – như một vì sao bừng sáng giữa bầu trời chiến tranh, rồi hóa thành bất tử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn