ANH HÙNG LÊ ĐỘ – NGƯỜI CHIẾN SĨ GIAO LIÊN TRÊN CON ĐƯỜNG MÁU
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, thành phố Đà Nẵng là một căn cứ quân sự liên hợp khổng lồ của Mỹ - ngụy. Để duy trì mạch máu thông tin giữa căn cứ căn khu căn cứ cách mạng ngoài rừng với các tổ chức chính trị bí mật nội đô, những chiến sĩ giao liên đã phải đánh cược mạng sống của mình trong từng chuyến đi. Anh hùng Lê Độ chính là hiện thân của lòng dũng cảm thầm lặng ấy, người đã dùng máu của mình để giữ vững sợi dây liên lạc kết nối cách mạng.
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, thành phố Đà Nẵng là một căn cứ quân sự liên hợp khổng lồ của Mỹ - ngụy. Để duy trì mạch máu thông tin giữa căn cứ căn khu căn cứ cách mạng ngoài rừng với các tổ chức chính trị bí mật nội đô, những chiến sĩ giao liên đã phải đánh cược mạng sống của mình trong từng chuyến đi. Anh hùng Lê Độ chính là hiện thân của lòng dũng cảm thầm lặng ấy, người đã dùng máu của mình để giữ vững sợi dây liên lạc kết nối cách mạng.
Lê Độ lớn lên trong một gia đình nghèo giàu lòng yêu nước ở Đà Nẵng. Sớm giác ngộ lý tưởng, anh tham gia vào biệt động thành, làm nhiệm vụ giao liên chuyên nghiệp. Hằng ngày, anh cải trang thành người đi làm rẫy, người buôn bán để qua mặt các trạm gác dày đặc của địch, vận chuyển tài liệu mật, truyền đạt mệnh lệnh hành quân và đưa đón cán bộ cao cấp ra vào nội thành an toàn.
Mùa hè năm 1962, trong một chuyến công tác đặc biệt vận chuyển bản kế hoạch tác chiến quan trọng từ căn cứ về nội đô Đà Nẵng, Lê Độ bất ngờ bị rơi vào một cuộc bao vây, càn quét bất ngờ của một đại đội bảo an ngụy. Biết mình đã bị lộ và không thể chạy thoát, điều đầu tiên anh nghĩ đến là phải bảo vệ bằng được tài liệu mật. Giữa vòng vây khép chặt, anh đã nhanh chóng nhét tài liệu vào miệng nuốt chửng vào bụng, rồi ôm khẩu súng ngắn bắn trả quyết liệt để thu hút sự chú ý của địch về phía mình, tạo cơ hội cho đồng chí đi cùng chạy thoát.
Anh bị trúng đạn trọng thương và bị bắt giữ. Bọn mật thám Mỹ - ngụy dùng mọi ngón đòn tra tấn man rợ, từ đóng đinh vào người đến đổ nước vôi vào dạ dày hòng ép anh nôn tài liệu hoặc khai ra các cơ sở bí mật trong thành phố. Đau đớn đến tột cùng thể xác nhưng Lê Độ chỉ nhìn thẳng vào mặt kẻ thù với ánh mắt rực lửa căm hờn. Anh không hé môi nửa lời.
Bất lực trước khí tiết kiên trung của người chiến sĩ trẻ, ngày 15 tháng 10 năm 1962, chính quyền tay sai đã hèn nhát đem anh đi hành quyết. Trước khi ngã xuống, Lê Độ vẫn kiên cường hô vang các khẩu hiệu cách mạng. Anh hy sinh ở tuổi 21, độ tuổi đẹp nhất của đời người, để lại một tấm gương sáng ngời về lòng trung thành vô hạn với Đảng, với nhân dân cho tuổi trẻ Đà Nẵng noi theo.


