Anh Hùng Lê Văn Tám
Giữa những ngày tháng gian khổ ấy, có một cậu bé tên là Lê Văn Tám. Tám mồ côi cha mẹ từ nhỏ, sống lang thang, làm đủ nghề để kiếm sống. Nhưng trong trái tim non trẻ của cậu luôn cháy bỏng một lòng yêu nước và căm thù giặc sâu sắc. Ngày ngày chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo, đồng bào bị áp bức, Tám quyết tâm phải làm một điều gì đó để góp sức đánh đuổi quân xâm lược.

Những năm đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, Sài Gòn chìm trong khói lửa chiến tranh. Giặc Pháp chiếm đóng nhiều kho xăng dầu lớn nhằm phục vụ cho bộ máy chiến tranh của chúng. Một trong những kho xăng quan trọng nhất nằm ở Thị Nghè, được canh gác vô cùng nghiêm ngặt.
Giữa những ngày tháng gian khổ ấy, có một cậu bé tên là Lê Văn Tám. Tám mồ côi cha mẹ từ nhỏ, sống lang thang, làm đủ nghề để kiếm sống. Nhưng trong trái tim non trẻ của cậu luôn cháy bỏng một lòng yêu nước và căm thù giặc sâu sắc. Ngày ngày chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo, đồng bào bị áp bức, Tám quyết tâm phải làm một điều gì đó để góp sức đánh đuổi quân xâm lược.
Một ngày nọ, Tám được các chú cán bộ giao cho một nhiệm vụ đặc biệt: đốt kho xăng Thị Nghè của địch. Biết đây là nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm, có thể phải hy sinh cả tính mạng, nhưng Tám không hề do dự. Cậu chỉ nói một câu dứt khoát:
“Cháu xin đi. Vì nước, cháu không sợ!”
Đêm tối bao trùm Sài Gòn. Lê Văn Tám lặng lẽ tẩm xăng lên người, ôm theo bó đuốc cháy rực. Khi thời cơ đến, cậu lao như tên bắn về phía kho xăng của địch. Ngọn lửa bùng lên dữ dội, soi sáng cả bầu trời đêm. Chỉ trong chốc lát, kho xăng khổng lồ của quân Pháp nổ tung, chìm trong biển lửa.
Lê Văn Tám đã anh dũng hy sinh, nhưng hành động của cậu đã gây cho quân địch một tổn thất nặng nề, tiếp thêm niềm tin và khí thế chiến đấu cho quân và dân ta.
Từ đó, ngọn lửa Lê Văn Tám trở thành biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước, của tinh thần dũng cảm, sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Tên tuổi của cậu mãi mãi được khắc ghi trong trái tim các thế hệ người Việt Nam, đặc biệt là thế hệ thiếu niên, nhi đồng.


