Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng – liệt sĩ Dương Minh Châu

Ninh Bình14/05/202611N2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh hùng – liệt sĩ Dương Minh Châu

Ông Dương Minh Châu sinh ngày 09/3/1912 tại làng Ninh Thạnh – Tổng Hoà Ninh – Huyện Châu Thành – Tỉnh Tây Ninh (nay là Phường 1- Thị xã Tây Ninh). Thuở nhỏ, Ông đã là một học sinh xuất sắc, khi học tại Lyce’e Petrus Trương Vĩnh Ký (nay là trường THPT Lê Hồng Phong – Tp. HCM). Ông học Ban A đạt Hạng Nhất vaø được ghi tên vào Bảng Danh dự của trường. Thời sinh viên học ở trường Cao đẳng Đông Dương (Hà Nội), Ông không những nổi tiếng học giỏi mà còn hăng hái tham gia các hoạt động xã hội; được giới sinh viên tín nhiệm bầu làm Hội trưởng Tổng hội sinh viên Đông Dương. Cách mạng Tháng 8 thành công (năm 1945), Ông tham gia Uỷ ban kháng chiến Nam Bộ; Ông là cầu nối quan trọng trong việc tạo nên mối liên kết trong các lực lượng kháng chiến, các tầng lớp nhân dân nhằm động viên mọi người đoàn kết chung lo việc cứu nước. Với uy tín của mình, Ông cũng đã tuyên truyền, vận động kêu gọi được rất nhiều viên chức, trí thức của tỉnh nhà hướng về kháng chiến. Ông là một trí thức xuất sắc, tốt nghiệp Cử nhân Luật loại ưu. Ông từ chối mọi viễn cảnh tươi sáng do thực dân Pháp đưa ra (như nhập quốc tịch Pháp) để chọn con đường cách mạng. Sau Cách mạng tháng Tám, ông trở thành cầu nối quan trọng trong việc đoàn kết các lực lượng kháng chiến tại Tây Ninh. Đại biểu Quốc hội Khóa I: Điều này khẳng định uy tín chính trị của ông ở cấp Trung ương ngay từ những ngày đầu thành lập nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Với vai trò Chủ tịch Uỷ ban Hành chính Kháng chiến Tây Ninh, ông là người lãnh đạo chủ chốt trong việc xây dựng và tổ chức kháng chiến chống Pháp tái xâm lược tại địa phương này. Sự hy sinh của ông vào ngày 7/2/1947 là một tổn thất lớn. Tài liệu chi tiết ghi lại ông đã cố gắng thương thuyết với đại diện Cao Đài (Phạm Công Tắc) nhằm đoàn kết lực lượng, nhưng sau đó đã bị quân Pháp phục kích hi sinh. Dự án lịch sử "Ngọn lửa" của bạn có thể tập trung vào vai trò của những nhà trí thức như Dương Minh Châu, người đã sẵn sàng gác lại sự nghiệp cá nhân để dấn thân vì độc lập dân tộc."Tôi đã từng ngồi trên ghế nhà trường ở Hà Nội, cầm trên tay tấm bằng Luật sư danh giá, mơ ước về một sự nghiệp quang vinh nơi đô thị phồn hoa. Tôi đã từng có cơ hội để sống một cuộc đời an nhàn, được Pháp hậu đãi. Nhưng, khi tiếng súng nổ, khi Tổ quốc lâm nguy, tôi không thể nào giữ được sự thản nhiên của một người ngoài cuộc. Nhìn những người dân Tây Ninh, những đồng bào của tôi, đang đứng lên cầm vũ khí, tôi hiểu rằng, lương tri của một người trí thức không thể tách rời khỏi vận mệnh dân tộc. Tôi đã gác lại những trang sách luật khô khan, những vụ kiện tụng để khoác lên mình chiếc áo chiến khu. Có những đêm, tôi, một cử nhân luật, phải thức trắng để bàn việc quân lương, bàn việc tổ chức chính quyền kháng chiến. Đôi khi, trong cái tĩnh lặng hiếm hoi giữa rừng, tôi tự hỏi lòng mình: Liệu quyết định này có quá mạo hiểm? Nhưng rồi, hình ảnh những em bé tập trung nghe cán bộ tuyên truyền, hay ánh mắt kiên định của các chiến sĩ trẻ lại xua tan mọi nghi ngại. Tôi không thể làm nô lệ cho một nền luật pháp ngoại bang khi chính đất nước mình đang bị chà đạp. Trách nhiệm của tôi không còn là bảo vệ quyền lợi cá nhân nữa, mà là bảo vệ quyền lợi thiêng liêng nhất: Quyền được sống trong độc lập, tự do. Tôi tin rằng, chính nghĩa sẽ là ngọn lửa soi đường cho những hành động của chúng ta, dù phía trước là hiểm nguy đến tính mạng."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn