ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN LA VĂN CẦU - NGƯỜI HÙNG KIÊN TRUNG CỦA NÚI RỪNG VIỆT BẮC
Trong trang sử vàng chói lọi của dân tộc Việt Nam, có những con người đã đi vào huyền thoại bởi chí khí quật cường và lòng dũng cảm hiếm có. Một trong những tấm gương tiêu biểu nhất khiến tôi luôn xúc động và khâm phục mỗi khi nhớ đến chính là Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu. Hình ảnh người chiến sĩ trẻ nén đau xé thịt để hoàn thành nhiệm vụ đã trở thành tượng đài bất tử về tinh thần quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh.
Anh hùng La Văn Cầu sinh năm 1932, là người con của dân tộc Tày, quê ở xã Phong Nặm, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng. Ông sinh ra và lớn lên trong cảnh đất nước còn chìm trong ách đô hộ của thực dân Pháp. Chứng kiến cảnh quê hương bị tàn phá, nhân dân lầm than, lòng yêu nước và căm thù giặc đã sớm rực cháy trong tâm trí người thanh niên trẻ. Năm 1948, khi mới tròn 16 tuổi, ông khai tăng thêm tuổi để được gia nhập Quân đội Nhân dân Việt Nam, chính thức bước vào con đường cách mạng gian khổ nhưng vô cùng vẻ vang.
Chiến công lừng lẫy nhất gắn liền với tên tuổi của ông là trận đánh đồn Đông Khê thuộc Chiến dịch Biên giới thu - đông năm 1950 trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Khi đó, ông là tổ trưởng tổ bộc phá, có nhiệm vụ đánh phá lô cốt số 12 - một căn cứ kiên cố của địch.
Trong lúc tiến công dưới làn đạn mưa bom xối xả, ông không may bị trúng đạn khiến cánh tay phải và vai bị bắn nát. Nỗi đau thể xác tột cùng, nhưng nguy cơ trận đánh bị gián đoạn vì mình mới là điều khiến ông trăn trở nhất. Giữa ranh giới sống chết, ông đã có một quyết định phi thường: nén đau, chủ động nhờ đồng đội dùng dao chặt đứt hẳn phần bắp tay bị nát để khỏi vướng víu. Ngay sau đó, người chiến sĩ dũng cảm ấy lại ôm quả mìn nặng 12kg xông lên, phá tan lô cốt địch, mở đường cho đơn vị tiến lên giành thắng lợi hoàn toàn.
Năm 1952, tại Đại hội Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ nhất, ông vinh dự được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân khi mới tròn 20 tuổi.
Hành động dũng cảm của La Văn Cầu không chỉ xuất phát từ một khoảnh khắc bộc phát, mà là sự kết tinh của lòng yêu nước nồng nàn và ý chí sắt đá trước kẻ thù. Ở ông, chúng ta thấy được tinh thần kiên cường, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng khi Tổ quốc cần. Không những vậy, ông còn là người đồng chí hết lòng thương yêu đồng đội, luôn đặt lợi ích chung và chiến thắng của tập thể lên trên sự sống của bản thân mình.
Công lao và sự hy sinh của anh hùng La Văn Cầu cùng thế hệ cha anh đi trước đã góp phần đổi lấy độc lập, tự do và bình yên cho đất nước hôm nay. Tấm gương sáng ngời của ông là lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị của hòa bình. Đứng trước những chiến công phi thường ấy, tôi cảm thấy vô cùng biết ơn và tự hào về thế hệ đi trước. Học tập và noi theo gương anh hùng La Văn Cầu, tôi tự hứa sẽ luôn rèn luyện đạo đức, luôn cống hiến hết mình cho sự nghiệp giáo dục để sau này góp phần nhỏ bé của mình vào sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam ngày càng thịnh vượng.


