Anh hùng Lực lượng vũ trang

ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN LÊ HỮU TRẠC: HÀNH TRÌNH "NGÀN NGÀY GIỮ ĐẢO" VÀ SÁNG KIẾN "CẠO TRỌC ĐẦU" GIỮA LỬA ĐẠN

ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN LÊ HỮU TRẠC: HÀNH TRÌNH "NGÀN NGÀY GIỮ ĐẢO" VÀ SÁNG KIẾN "CẠO TRỌC ĐẦU" GIỮA LỬA ĐẠN

Thái Nguyên07/03/2026Câu lạc bộ Luật gia và nhà Quản lý (Trường Đại Học Kinh Tế và Quản Trị Kinh Doanh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN LÊ HỮU TRẠC: HÀNH TRÌNH "NGÀN NGÀY GIỮ ĐẢO" VÀ SÁNG KIẾN "CẠO TRỌC ĐẦU" GIỮA LỬA ĐẠN

🌟 Câu chuyện về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Hữu Trạc là một trong những hồi ức sống động nhất về thời kỳ kháng chiến ác liệt tại đảo Cồn Cỏ, được ghi nhận và lan tỏa trong Đề án "Câu chuyện thời hoa lửa". Cuộc đời và sự nghiệp của ông không chỉ là bản hùng ca về lòng quả cảm, ý chí kiên cường của người lính Cụ Hồ, mà còn là minh chứng cho tinh thần sáng tạo, vượt khó phi thường giữa muôn vàn gian khổ. Câu chuyện của ông là một trong những viên ngọc quý góp phần làm nên sự phong phú và chiều sâu của Đề án.

TUỔI TRẺ NHẬP NGŨ: KHÁT VỌNG BẢO VỆ BIÊN CƯƠNG VÀ HÒN ĐẢO TIỀN TIÊU

Ông Lê Hữu Trạc sinh ra và lớn lên tại Vĩnh Linh, Quảng Trị, một vùng đất được mệnh danh là "thành cổ" của lòng dân và cũng là nơi hứng chịu bom đạn khốc liệt nhất trong cuộc chiến tranh chống Mỹ. Từ thuở thiếu thời, ông đã chứng kiến cảnh quê hương bị tàn phá, đồng bào lầm than dưới bom đạn của kẻ thù. Nỗi đau ấy, lòng căm thù giặc ấy đã thôi thúc ông, khi tròn 18 tuổi, viết đơn tình nguyện nhập ngũ vào tháng 8 năm 1964.

Với khát vọng cháy bỏng được cầm súng chiến đấu, bảo vệ từng tấc đất quê hương, ông Trạc được biên chế vào Trung đội 3, Đại đội pháo phòng không 18, thuộc Trung đoàn 276, Sư đoàn 325. Nhiệm vụ đầu tiên của ông và đồng đội là hành quân ra đảo Cồn Cỏ - một hòn đảo nhỏ bé nhưng có vị trí chiến lược vô cùng quan trọng ở Biển Đông, được ví như "mắt thần" của miền Bắc.

ĐẢO CỒN CỎ "MẮT THẦN": NHỮNG NGÀY ĐÊM "HOA LỬA" VÀ SỰ RA ĐỜI CỦA SÁNG KIẾN "CẠO TRỌC ĐẦU"

Tháng 6 năm 1965, Trung đội 3, Đại đội 18, do ông Lê Hữu Trạc làm Trung đội phó kiêm Bí thư Chi bộ, nhận nhiệm vụ đặc biệt: hành quân ra đảo Cồn Cỏ để xây dựng vành đai phòng thủ, sẵn sàng đối phó với sự tấn công ngày càng dữ dội của Mỹ. Đảo Cồn Cỏ lúc bấy giờ là một vùng đất hoang vu, chỉ có vài ba hòn đá lớn, cây cối cằn cỗi và nguồn nước ngọt cực kỳ khan hiếm.

Cuộc sống trên đảo là chuỗi ngày dài đối mặt với bom đạn. Máy bay B52 của Mỹ thay nhau quần thảo, trút hàng tấn bom xuống hòn đảo nhỏ bé, biến nơi đây thành một "chảo lửa". Có những ngày, đảo hứng chịu tới hàng trăm lượt máy bay địch. Sự tàn khốc của chiến tranh đã khiến đảo Cồn Cỏ bị cày xới tan hoang, cây cối trơ trụi, mặt đất chi chít hố bom.

Trong hoàn cảnh nghiệt ngã ấy, vấn đề nước ngọt trở thành nỗi ám ảnh thường trực. Mỗi giọt nước đều quý giá như vàng. Để đảm bảo nước cho sinh hoạt và chiến đấu, ông Lê Hữu Trạc đã trăn trở, suy nghĩ. Và rồi, một sáng kiến "độc nhất vô nhị" đã ra đời: cạo trọc đầu. Ý tưởng này ban đầu gây bất ngờ, thậm chí là buồn cười với nhiều người, nhưng nó xuất phát từ một tính toán khoa học thực tế: mái tóc dài, rậm rạp sẽ giữ nhiệt, khiến cơ thể nóng hơn, từ đó dẫn đến nhu cầu sử dụng nước uống nhiều hơn. Bằng cách cạo trọc đầu, bộ đội sẽ giảm bớt lượng nước tiêu thụ, tiết kiệm tối đa nguồn nước quý giá.

Sáng kiến này đã được cấp trên đồng tình và triển khai. Từ đó, hình ảnh những người lính cạo trọc đầu, rắn rỏi, hiên ngang giữa làn bom đạn đã trở thành một biểu tượng đặc biệt trên đảo Cồn Cỏ. Nó không chỉ thể hiện sự thích nghi với hoàn cảnh khắc nghiệt mà còn cho thấy tinh thần dám nghĩ, dám làm, dám hy sinh vì nhiệm vụ cao cả.

GẦN 1.000 NGÀY "GIỮ ĐẢO": TÌNH ĐỒNG CHÍ, ĐỒNG ĐỘI VÀ SỨC MẠNH CỦA Ý CHÍ

Với lực lượng nòng cốt là trung đội của ông Trạc, những người lính trên đảo Cồn Cỏ đã kiên cường bám trụ, chiến đấu với tinh thần "một tấc không đi, một tấc không rời". Họ đã dựng lên những công sự vững chắc, tổ chức phòng thủ hiệu quả, biến hòn đảo nhỏ bé thành một pháo đài bất khả xâm phạm.

Cuộc sống trên đảo vô cùng gian khổ. Nguồn nước ngọt khan hiếm đến mức phải chặt cây chuối rừng để vắt nước uống. Lương thực tiếp tế bị gián đoạn thường xuyên do địch phong tỏa. Nhiều đồng đội đã hy sinh trong các trận đánh, máu của họ nhuộm đỏ mặt đảo. Nhưng mỗi lần có người ngã xuống, những người còn lại lại càng thêm ý chí chiến đấu. Tình đồng chí, đồng đội là sợi dây gắn kết, là nguồn động viên tinh thần quý giá nhất. Ông nhớ lại: "Trong những giờ phút gian khổ nhất, chúng tôi chỉ có nhau. Tình yêu thương, sự sẻ chia và ý chí quyết tâm đã giúp chúng tôi vượt qua tất cả."

Gần 1.000 ngày đêm trên đảo Cồn Cỏ là gần 1.000 ngày chiến đấu, hy sinh và giữ vững tinh thần. Họ đã góp phần quan trọng vào việc bảo vệ vùng biển, vùng trời thiêng liêng của Tổ quốc, viết nên những trang sử hào hùng về đảo Cồn Cỏ anh hùng.

SAU CHIẾN TRANH: TẤM GƯƠNG SÁNG VỀ LÒNG TRUNG THÀNH VÀ CỐNG HIẾN

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ trên đảo Cồn Cỏ, ông Lê Hữu Trạc tiếp tục được điều động đến nhiều chiến trường khác, tham gia các trận đánh quan trọng. Trong một lần chiến đấu ác liệt, ông không may bị thương nặng, mất đi ánh sáng của đôi mắt. Tuy nhiên, vết thương ấy không thể làm lu mờ tinh thần chiến đấu, ý chí kiên cường trong ông.

Trở về quê hương, dù mang trong mình thương tật, ông Lê Hữu Trạc vẫn luôn giữ vững phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ". Ông tích cực tham gia các hoạt động xã hội, là tấm gương sáng về nghị lực sống, về lòng trung thành với Đảng, với Tổ quốc. Ông luôn tâm niệm rằng, dù trong hoàn cảnh nào, người lính Cụ Hồ vẫn phải sống, chiến đấu và cống hiến.

Câu chuyện về ông Lê Hữu Trạc, đặc biệt là sáng kiến "cạo trọc đầu" và gần 1.000 ngày giữ đảo Cồn Cỏ, đã được ghi nhận và tôn vinh xứng đáng. Ông được Nhà nước trao tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân - một phần thưởng cao quý, khẳng định những đóng góp to lớn của ông cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.

LAN TỎA "CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA": BÀI HỌC VỀ LÒNG QUẢ CẢM VÀ SỰ SÁNG TẠO

Câu chuyện của Anh hùng Lê Hữu Trạc, khi được lan tỏa qua Đề án "Câu chuyện thời hoa lửa", không chỉ là một bài học lịch sử mà còn là nguồn cảm hứng mạnh mẽ cho thế hệ trẻ. Nó cho thấy:

Lòng quả cảm phi thường: Sự sẵn sàng hy sinh, đối mặt với hiểm nguy để bảo vệ Tổ quốc.

Tinh thần sáng tạo: Khả năng thích ứng, tìm ra những giải pháp độc đáo để vượt qua khó khăn.

Ý chí kiên cường: Không bao giờ gục ngã trước thử thách, luôn giữ vững niềm tin và mục tiêu.

Đạo lý "Uống nước nhớ nguồn": Việc trân trọng, gìn giữ và lan tỏa những câu chuyện như thế này là cách để chúng ta bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc với các thế hệ cha anh.

Câu chuyện của Anh hùng Lê Hữu Trạc là một ngọn lửa ấm áp, soi sáng cho thế hệ trẻ về một thời kỳ "hoa lửa" hào hùng, về những con người đã làm nên lịch sử bằng chính mồ hôi, xương máu và cả những sáng kiến độc đáo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN LÊ HỮU TRẠC: HÀNH TRÌNH "NGÀN NGÀY GIỮ ĐẢO" VÀ SÁNG KIẾN "CẠO TRỌC ĐẦU" GIỮA LỬA ĐẠN | Câu chuyện thời hoa lửa