Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Thị Hồng Gấm: Một tuổi xuân dâng cho quê hương

Thái Nguyên20/08/2026Đoàn phường Cai Lậy (Phường Cai Lậy)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CUỘC THI VIẾT “CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA” NĂM 2026

Chủ đề: “ Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Thị Hồng Gấm: Một tuổi xuân dâng cho quê hương “

I.       Người viết:

Tên: Trần Ngọc Như Quỳnh

Lớp: 10A16

Trường: THPT Đốc Binh Kiều-Cai Lậy

II.     Tác Phẩm:

  Lê Thị Hồng Gấm sinh năm 1951, quê xã Long Hưng, huyện Châu Thành, Mỹ Tho (nay thuộc Đồng Tháp), và hy sinh năm 1970 khi mới 19 tuổi. Ngày 20/9/1971, chị được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

      

               

                         Anh Hùng Lê Thị Hồng Gấm

                      ( Nguồn: Bảo Tàng Lịch sử Quốc Gia )

Có những con người chỉ sống một tuổi đời rất ngắn, nhưng những gì họ để lại lại vượt qua giới hạn của thời gian.

Có những cái tên khi được nhắc đến không chỉ gợi nhớ về một con người, mà còn gợi nhớ về cả một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh.

 

Lê Thị Hồng Gấm là một người như thế. Chị lớn lên trong một gia đình lao động, từ nhỏ Hồng Gấm đã được nghe kể về những người con ưu tú của quê hương và những tấm gương chiến đấu, hy sinh vì đất nước. Chính những câu chuyện ấy đã sớm nuôi dưỡng trong chị tình yêu quê hương và lòng căm thù quân xâm lược.

Nhưng có lẽ không ai khi ấy có thể nghĩ rằng cô gái trẻ ấy sau này lại trở thành một trong những nữ anh hùng tiêu biểu của quê hương Tiền Giang.

Tuổi mười sáu giữa những năm tháng chiến tranh

Ở tuổi mười sáu, khi nhiều cô gái cùng trang lứa vẫn đang sống những ngày tháng tuổi thơ, Lê Thị Hồng Gấm đã bí mật tham gia đội du kích xã và được giao nhiệm vụ làm giao liên. Công việc giao liên trong chiến tranh không hề đơn giản. Những con đường quê quen thuộc có thể trở thành nơi nguy hiểm. Một bức thư, một tài liệu cần chuyển đi có thể liên quan đến sự an toàn của nhiều cán bộ và đồng đội.

Từ tháng 12 năm 1967 đến tháng 5 năm 1968, Hồng Gấm làm giao liên cho xã. Địa bàn hoạt động hẹp, phải đi qua những khu vực có sự kiểm soát của đối phương. Có thời điểm, tổ giao liên chỉ còn lại một mình chị. Có ngày chị phải chuyển tới bảy công văn nhưng vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ. Điều đáng quý ở Hồng Gấm không chỉ là lòng dũng cảm. Đó còn là tinh thần trách nhiệm.

Một cô gái tuổi đôi mươi chưa đến, nhưng đã hiểu rằng nhiệm vụ mình đảm nhận không chỉ là công việc của riêng mình. Phía sau mỗi tài liệu, mỗi chuyến đi có thể là sự an toàn của đồng đội và hoạt động của cả một cơ sở cách mạng.

Chị cứ thế bước đi.

Không ồn ào.

Không phô trương.

Chỉ đơn giản là làm những gì mình được giao, bằng tất cả sự gan dạ của tuổi trẻ.

Từ người giao liên đến người chỉ huy du kích

Cuối năm 1968, Hồng Gấm được phân công làm xã đội phó, tham gia xây dựng lực lượng du kích, bảo vệ xóm làng và căn cứ. Chị cùng cán bộ địa phương vận động người dân bám đất, bám ruộng vườn, vừa sản xuất vừa ủng hộ cách mạng. Đó là một hình ảnh rất đẹp về người chiến sĩ cách mạng thời chiến.

 

 

Bởi chiến đấu không chỉ diễn ra ở nơi có tiếng súng. Có những cuộc chiến được thực hiện bằng sự kiên trì. Có những trận chiến là giữ được niềm tin của nhân dân. Có những người chiến sĩ vừa làm nhiệm vụ chiến đấu, vừa góp phần giữ cho cuộc sống của người dân không bị khuất phục trước hoàn cảnh. Hồng Gấm đã trưởng thành từ những công việc như thế.

Tháng 8 năm 1969, chị được cử làm trung đội phó du kích vành đai liên xã. Trong thời gian chiến đấu, chị cùng đơn vị tham gia nhiều trận đánh và lập được những thành tích nổi bật. Bảo tàng Lịch sử Quốc gia ghi nhận chị cùng du kích xã đã tham gia 49 trận; trong hơn tám tháng chiến đấu ở cương vị trung đội phó, đơn vị của chị đánh 10 trận và bắn rơi một máy bay trực thăng.

Một cô gái mới mười tám, mười chín tuổi đã đứng giữa những thử thách khắc nghiệt của chiến tranh.

Và chị không lùi bước.

Ngày 18 tháng 4 năm 1970

Có lẽ trong câu chuyện về Lê Thị Hồng Gấm, ngày 18 tháng 4 năm 1970 là ngày khiến người đời sau nhớ mãi.

Theo tư liệu của Bảo tàng Lịch sử Quốc gia, hôm ấy Hồng Gấm cùng hai nữ du kích đi chuẩn bị lương thực cho đồng đội trước một trận đánh đêm. Khi ra giữa cánh đồng, cả ba bị máy bay đối phương phát hiện. Hai chiếc trực thăng tìm cách khống chế nhóm.Trong tình huống nguy hiểm, Hồng Gấm đã quyết định để hai đồng đội tìm đường thoát, còn mình ở lại thu hút sự chú ý của đối phương. Đó là một quyết định thể hiện sự bình tĩnh và tinh thần đặt đồng đội lên trên sự an toàn của bản thân. Hai người đồng đội có cơ hội thoát khỏi vòng nguy hiểm.

Còn Hồng Gấm ở lại.

Cuộc chiến diễn ra quyết liệt. Chị chiến đấu cho đến khi bị thương quá nặng. Khi không còn khả năng tiếp tục và không muốn vũ khí rơi vào tay đối phương, chị đã dùng chút sức lực cuối cùng để phá hỏng khẩu súng của mình. Sau đó, chị anh dũng hy sinh.

Lê Thị Hồng Gấm khi ấy mới 19 tuổi.

Mười chín tuổi. Một độ tuổi mà ngày nay nhiều người vẫn còn đang ngồi trên ghế nhà trường, nghĩ về tương lai, ước mơ và những chuyến đi đầu tiên của cuộc đời.

Còn chị đã gửi lại tuổi xuân của mình cho quê hương.

 

 

Một tuổi xuân không mất đi

Ngày 20 tháng 9 năm 1971, Lê Thị Hồng Gấm được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Sự hy sinh của chị đã trở thành nguồn động viên đối với nhiều nữ chiến sĩ trong cuộc kháng chiến. Đến ngày 22 tháng 2 năm 1972, một đại đội nữ được thành lập tại Quảng Ngãi và mang tên Lê Thị Hồng Gấm.

Từ đó, cái tên Hồng Gấm không chỉ còn nằm trong ký ức của những người từng biết chị. Nó trở thành biểu tượng. Một cô gái miền quê Tiền Giang đã trở thành hình ảnh đại diện cho biết bao cô gái Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh: trẻ tuổi, kiên cường, giàu tình đồng đội và sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.

Ngày nay, tên chị được đặt cho nhiều con đường, trường học và đơn vị. Điều đó cho thấy ký ức về người nữ anh hùng ấy vẫn được gìn giữ trong đời sống hôm nay. Nhưng điều quan trọng hơn cả một con đường hay một ngôi trường mang tên Lê Thị Hồng Gấm chính là câu hỏi mà câu chuyện của chị đặt ra cho thế hệ trẻ:

   Chúng ta sẽ làm gì với tuổi trẻ mà mình đang có?

Khi thế hệ hôm nay nhìn về “thời hoa lửa”

Chúng ta may mắn được sinh ra khi đất nước đã hòa bình. Chúng ta có trường học, có sách vở, có Internet, có những cơ hội học tập mà thế hệ Hồng Gấm từng không có. Chúng ta có thể theo đuổi ước mơ của mình, có thể lựa chọn nghề nghiệp, có thể tự do khám phá thế giới. Nhưng chính vì được sống trong hòa bình, đôi khi chúng ta lại dễ quên rằng cuộc sống bình yên ấy đã được đánh đổi bằng biết bao tuổi xuân.

Lê Thị Hồng Gấm không thể trở lại để nhìn thấy quê hương hôm nay. Chị không thể biết những con đường mang tên mình sẽ được xây dựng như thế nào. Chị cũng không thể biết những thế hệ trẻ sau này sẽ đọc câu chuyện về chị ra sao. Nhưng chúng ta có thể trả lời thay cho thời gian bằng cách sống có trách nhiệm hơn. Tiếp nối truyền thống không nhất thiết phải là làm những điều thật lớn lao.

Đối với học sinh hôm nay, đó có thể là học tập nghiêm túc, biết trân trọng lịch sử, biết yêu thương gia đình, có trách nhiệm với cộng đồng và không ngừng cố gắng để trở thành một người có ích. Nếu thế hệ của Lê Thị Hồng Gấm đã dùng tuổi trẻ để bảo vệ quê hương trong những năm tháng chiến tranh, thì thế hệ chúng ta cần dùng tuổi trẻ để xây dựng quê hương trong hòa bình. Đó chính là cách thiết thực nhất để tưởng nhớ những người đã nằm xuống.

III.   Lời Kết

Mười chín mùa xuân của chị đã khép lại. Nhưng câu chuyện về tuổi xuân ấy vẫn còn tiếp tục – trong ký ức của quê hương, trong trang sử dân tộc và trong những người trẻ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn