Anh hùng Lý Tự Trọng
Dưới đây là câu chuyện ngắn, tràn đầy lý tưởng và khí phách của Anh hùng Lý Tự Trọng – người đoàn viên danh dự đầu tiên, người thiếu niên anh hùng ra pháp trường khi mới 17 tuổi.
Người chiến sĩ trẻ tuổi và nhiệm vụ bảo vệ cán bộ
Anh Lý Tự Trọng (tên thật là Lê Hữu Trọng, quê ở Hà Tĩnh) được giác ngộ cách mạng từ rất sớm và được cử về Sài Gòn làm nhiệm vụ liên lạc, bảo vệ các cán bộ lãnh đạo cốt cán.
Ngày 8 tháng 2 năm 1931, tại sân bóng chớp nhoáng ở Sài Gòn, các chiến sĩ cách mạng đang tổ chức một buổi mít tinh kêu gọi quần chúng đứng lên đấu tranh. Bất ngờ, tên thanh tra cảnh sát mật thám Pháp khét tiếng tên là Le Grand ập tới, định lao vào bắt giữ đồng chí cán bộ đang diễn thuyết.
🌪️ Phát súng quả cảm giữa vòng vây
Để giải cứu đồng chí của mình, Lý Tự Trọng không một chút do dự. Anh lập tức rút súng lục, bắn chết tên mật thám ngay tại chỗ. Đồng chí cán bộ nhờ đó đã nhanh chóng hòa vào đám đông và chạy thoát an toàn.
Tuy nhiên, do địa hình trống trải và kẻ địch phong tỏa gắt gao, Lý Tự Trọng đã bị quân Pháp bao vây và bắt giữ.
🌟 Khí phách hiên ngang trước tòa án thực dân
Quân Pháp đưa anh vào bốt Catinat, dùng mọi đòn tra tấn dã man từ sốc điện, đánh đập đến bỏ đói nhằm bắt anh khai ra cơ quan đầu não của Đảng. Thế nhưng, người thiếu niên 17 tuổi ấy vẫn gan dạ chịu đựng, một mực không khai nửa lời.
Khi bị đưa ra tòa án thực dân, bọn thẩm phán biện hộ rằng anh còn nhỏ tuổi, bồng bột nên bị kích động. Lý Tự Trọng lập tức ngắt lời gã chánh án và dõng dạc tuyên bố câu nói sấm sét, trở thành lý tưởng sống của muôn vàn thế hệ thanh niên: "Tôi hành động không phải là không suy nghĩ. Tôi chưa đến tuổi trưởng thành thật, nhưng tôi đã đủ trí khôn để hiểu rằng con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác!"
🕊️ Bước chân bất tử ra pháp trường
Biết không thể khuất phục được ý chí của người chiến sĩ trẻ, rạng sáng ngày 21 tháng 11 năm 1931, thực dân Pháp đã lén lút đưa anh ra máy chém để thi hành án tử hình.
Đứng trước chiếc máy chém lạnh lùng, Lý Tự Trọng vẫn giữ phong thái ung dung, hiên ngang. Anh từ chối rửa tội và cất cao tiếng hát bài Quốc tế ca vang dội cả khám lớn Sài Gòn. Anh anh dũng hy sinh khi vừa tròn 17 tuổi, để lại một ngọn đuốc tinh thần sáng mãi cho tuổi trẻ Việt Nam.



