Anh hùng Lực lượng vũ trang

ANH HÙNG PHAN ĐÌNH GIÓT – NGƯỜI LẤY THÂN MÌNH LẤP LỖ CHÂU MAI, VIẾT NÊN KHÚC TRÁNG CA ĐIỆN BIÊN

Phan Đình Giót (1922–1954) sinh ra trong một gia đình nghèo khổ tại xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh. Sớm chịu cảnh mồ côi cha, cuộc sống của ông từ nhỏ đã gắn liền với sự cơ cực, phải đi ở đợ, làm thuê để kiếm sống qua ngày. Chính hoàn cảnh bần hàn và sự áp bức của thực dân phong kiến đã nhen nhóm trong lòng ông ý chí cách mạng mãnh liệt. Năm 1950, ông tình nguyện gia nhập Quân đội nhân dân Việt Nam với một lý tưởng đơn giản mà cao đẹp: đánh đuổi giặc ngoại xâm để dân nghèo có ruộng c

Thái Nguyên12/04/2026K22 - Kế toán 6, Khoa Kế toán (Trường Đại học Kinh tế và Quản trị kinh doanh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
  1. TRẬN HIM LAM: CUỘC CHIẾN CAM GO VÀ NHIỆM VỤ NẶNG NỀ

Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, trận mở màn tại cứ điểm Him Lam ngày 13 tháng 3 năm 1954 là một thử thách vô cùng khốc liệt. Phan Đình Giót khi ấy là tiểu đội phó bộc phá thuộc Đại đội 58, Tiểu đoàn 428, Trung đoàn 141, Sư đoàn 312. Cứ điểm Him Lam được thực dân Pháp xây dựng với hệ thống lô cốt, công sự cực kỳ kiên cố, hỏa lực mạnh mẽ nhằm chặn đứng mọi ngả đường tiến quân của ta. Nhiệm vụ của tổ bộc phá do Phan Đình Giót chỉ huy là phải mở toang các lớp rào gai để bộ binh xung phong. Giữa làn mưa bom bão đạn của địch, ông đã anh dũng dẫn đầu tổ bộc phá, liên tục đánh đến quả thứ tám, phá tan các tầng rào cuối cùng để quân ta tiến lên. Tuy nhiên, hỏa lực từ các lô cốt ngầm của địch vẫn bắn ra dữ dội, khiến nhiều đồng đội của ông ngã xuống, mũi tiến công của ta có nguy cơ bị khựng lại.

  1. HÀNH ĐỘNG ANH HÙNG: LẤY THÂN MÌNH LẤP LỖ CHÂU MAI

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Phan Đình Giót đã bị thương ở đùi và vai, máu thấm đỏ áo nhưng ông vẫn kiên cường bò sát tới gần lô cốt số 3 của địch. Đây là vị trí hỏa lực cực mạnh, những họng súng máy liên tục khạc lửa khiến bộ binh ta không thể nhích lên được. Sau khi dùng hết những quả lựu đạn cuối cùng mà vẫn không dập tắt được hỏa lực giặc, Phan Đình Giót đã đưa ra một quyết định làm rúng động lịch sử quân sự: ông dùng hết sức bình sinh, vươn người lên, lấy lồng ngực của mình áp chặt vào lỗ châu mai của địch. Tiếng súng đột ngột câm bặt. Cánh cửa hỏa lực bị chính thân thể ông bịt kín, tạo ra một cơ hội vàng cho đồng đội xông lên như lốc xoáy, tiêu diệt toàn bộ quân địch trong lô cốt và giành thắng lợi hoàn toàn tại cứ điểm Him Lam. Ông ngã xuống ở tuổi 32, khi cuộc kháng chiến đang tiến dần đến ngày toàn thắng, để lại một tượng đài bất tử về sự hy sinh vô điều kiện cho dân tộc.

  1. SỨC SỐNG BẤT DIỆT TRONG VĂN HỌC VÀ TÂM HỒN DÂN TỘC

Sự hy sinh của Phan Đình Giót đã trở thành biểu tượng cao đẹp nhất của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam. Hình ảnh ông "lấp lỗ châu mai" không chỉ xuất hiện trong những trang sử hào hùng mà còn trở thành nguồn cảm hứng lớn lao cho thơ ca và âm nhạc. Nhà thơ Tố Hữu trong bài thơ "Hoan hô chiến sĩ Điện Biên" đã xúc động viết:

"Hỡi các chị các anh, năm mươi sáu ngày đêm khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt

Máu trộn bùn non

Gan không núng

Chí không mòn!

Những đồng chí thân chôn làm giá súng

Đầu bịt lỗ châu mai

Băng mình qua núi thép gai

Ào ào vũ bão..."

Trong âm nhạc, ca khúc "Bế Văn Đàn, Phan Đình Giót" cũng khắc họa chân thực tinh thần quả cảm ấy:

"Phan Đình Giót anh hùng, thân mình lấp lỗ châu mai Cho đồng đội tiến lên, quét sạch bóng quân thù Máu anh rơi, hoa độc lập nở tươi Tên anh còn vang mãi, núi rừng Tây Bắc ơi!"

Phan Đình Giót đã đi vào cõi vĩnh hằng, nhưng hơi ấm từ lồng ngực anh hùng ấy vẫn như còn lan tỏa, nhắc nhở thế hệ hôm nay về một thời đại mà những người con nước Việt đã sống và chết vì một lý tưởng duy nhất: "Tổ quốc trên hết".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn