Anh hùng Phan Đình Phùng – Kiên trinh dưới ngọn cờ Cần Vương.
Năm 1885, kinh thành Huế thất thủ, vua Hàm Nghi hạ chiếu Cần Vương kêu gọi văn thân, sĩ phu và nhân dân cả nước đứng lên giúp vua cứu nước. Phan Đình Phùng (lúc này đang chịu tang mẹ tại quê nhà Hà Tĩnh - Nghệ An) đã lập tức đứng ra chiêu mộ binh sĩ, xây dựng căn cứ Hương Khê tại vùng núi hiểm trở giáp ranh hai tỉnh Nghệ - Tĩnh.Phan Đình Phùng cùng vị tướng tài ba Cao Thắng đã biến vùng núi ngàn hống thành một công xưởng vũ khí khổng lồ. Vì thiếu thốn khí tài, ông đã cho người đi thu thập vỏ đạn Pháp, nấu chảy đồng búc và rèn thành công hàng trăm khẩu súng trường theo nguyên mẫu súng Thập-bát (Gras) của Pháp. Đây là một kỳ tích vô tiền khoáng hậu của nghĩa quân thời bấy giờ.Suốt 10 năm gian khổ (1885 - 1895), nghĩa quân dưới sự chỉ huy của ông đã bẻ gãy hàng chục trận càn quét lớn nhỏ của quân Pháp, gây cho chúng tổn thất nặng nề.Thấy không thể dùng vũ lực khuất phục, thực dân Pháp đổi sang dùng kế ly gián và dụ dỗ. Chúng sai tay sai Nguyễn Thân đào nạt, quật mộ cha mẹ ông lên, đổ dầu đốt xương cốt đổ xuống sông. Chúng bắt giam anh trai ông là Phan Đình Thuật và dọa sẽ giết chết nếu ông không đầu hàng. Nguyễn Thân gửi thư dụ hàng cho ông.Phan Đình Phùng đã viết thư trả lời một cách đanh thép: "Nếu có ai hỏi về tôi, thì hãy bảo: nước tôi có hàng nghìn, hàng vạn ngôi mộ của tổ tiên và nhân dân đang bị các ông giẫm đạp. Nếu phải cứu, tôi phải cứu cả nước chứ không thể cứu một người anh." Ông giữ trọn lòng trung thành với tổ quốc cho đến khi đổ bệnh và trút hơi thở cuối cùng ngay tại chiến trường vào cuối năm 1895.



