Anh hùng Lực lượng vũ trang

ANH HÙNG TIÊU VĂN MẪN

Một sáng tháng 4 lịch sử, khi đứng trước căn nhà riêng của Trung tướng Tiêu Văn Mẫn, chúng tôi khá bất ngờ khi chưa tới giờ hẹn, ông đã khoác sẵn lên mình bộ quân phục, cài trang trọng tấm huân chương Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân trên ngực. Dù đã 91 tuổi, nhưng Trung tướng Tiêu Văn Mẫn vẫn còn rất tinh anh, nụ cười hiền hậu, khí chất rạng ngời với chất giọng người con quê hương Quảng Ngãi. Trung tướng, Anh hùng LLVTND Tiêu Văn Mẫn sinh năm 1933 tại xã Hành Minh, huyện Nghĩa Hành, tỉnh Q

Cần Thơ27/01/2026Cao Văn Tuấn (Cao Văn Tuấn-Phường Tân Lộc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cuộc đời binh nghiệp của mình, Trung tướng Tiêu Văn Mẫn đã tham gia 71 trận đánh lớn nhỏ khác nhau. Công việc đầu tiên ông được phân công là làm anh nuôi tại Tiểu đoàn 375 trực thuộc quân khu V. Sau gần 1 năm, ông xin đơn vị trực tiếp tham gia chiến đấu và được chi bộ kết nạp Đảng khi mới được một năm tuổi quân.

Cho đến năm 1955, kháng chiến chống Pháp kết thúc, Trung tướng Tiêu Văn Mẫn được lệnh tập kết ra Bắc rồi được cử đi học lớp đào tạo sĩ quan chính trị đầu tiên của quân đội, tại trường sĩ quan Lục quân 1 (thị xã Sơn Tây).

Đầu năm 1965, đại đội ông đóng vai trò chủ công trong đội hình Trung đoàn 42 sau đổi phiên hiệu là 24A hành tiến về Nam. Vào Tây Nguyên, trận đánh đầu tiên ở đường 14, đơn vị ông giành thắng lợi giòn giã. Trung tướng Tiêu Văn Mẫn được đề bạt làm Chính trị viên phó Tiểu đoàn.

Với khả năng của mình, chỉ hơn một năm, từ tháng 7/1967 đến tháng 10/1968, ông đã lên 4 chức, từ Chính trị viên đại đội đến Phó chính ủy Trung đoàn 24A.

Trung tướng Tiêu Văn Mẫn gần như đã giành cả đời gắn liền với chiến trường Tây Nguyên. Tại nơi đó, ông có hai trận đánh để đời là trận phòng ngự tại Ngọc Bờ Biêng kìm chân Lữ đoàn dù 173 Mỹ giữ vững trận địa và trận đánh tiêu diệt gọn đại đội Lôi Hổ của ngụy vào tháng 10/1968.

Năm 1967, Chính trị viên Tiểu đoàn 6, Trung đoàn 24A Tiêu Văn Mẫn đi kiểm tra trận địa thì được tin Mỹ đổ bộ một tiểu đoàn, cách trận địa phòng ngự của ta chỉ 200m. Ông cảm thấy đã tới thời cơ tiêu diệt địch liền điện thoại cho Tiểu đoàn trưởng đề nghị tổ chức mũi thọc sâu, còn ông chỉ huy giữ vững trận địa. Ông kể rằng: “Rừng núi Tây Nguyên cao, địa hình rất đẹp, đứng ở đó nhìn tất cả dưới đồng bằng là nhìn rõ như ban ngày. Thế nên địch cũng tấn công để cố lên làm chủ. Ngọc Bờ Biêng là 1 điểm cao nhất của Tây Nguyên. Cái đỉnh đó, ai mà chiếm được là thắng lợi cả chiến trường Tây Nguyên cho nên anh em quyết tâm giữ bằng được, làm chủ được trận địa ở Ngọc Bờ Biêng.”

Trung tướng Tiêu Văn Mẫn đã chỉ huy chờ địch lên cách quân ta khoảng 30m mới bắt đầu nổ súng. Cùng đó, 1 bộ phận tiểu đoàn tiến lên bọc vây hai bên sườn, tấn công làm rệu rã đội hình của địch. Tiếp đó, quân địch nhiều lần tấn công lên nhưng trận địa của đơn vị vẫn giữ vững và từ đó giành được thắng lợi. Sau trận này, Trung tướng Tiêu Văn Mẫn được tặng thưởng danh hiệu Dũng sĩ diệt Mỹ - một danh hiệu khá hiếm đối với cán bộ cấp tiểu đoàn lúc bấy giờ. Ngày đó, cán bộ từ đại đội đến trung đoàn đều không bao giờ mang súng ngắn mà luôn mang khẩu AK để chiến đấu cho nên nhờ đó chiến đấu diệt được nhiều địch hơn.

“Hôm tiểu đoàn tôi phòng ngự ở Ngọc Bờ Biêng thì Mỹ 7 lần tấn công lên nhưng đều thất bại bị chúng ta đánh bạt hết không lên được. Phải nói đó là 1 chiến trường ác liệt!”, Trung tướng Tiêu Văn Mẫn kể lại

Vào tháng 10/1968, ông chỉ huy diệt gọn Đại đội Lôi Hổ của ngụy và bắn rơi 1 máy bay trực thăng. Lôi Hổ là tên của lực lượng biệt kích đặc biệt tinh nhuệ thường nhảy dù nhằm trinh sát, tập kích các đơn vị chủ lực của ta. Lúc đó, ông đang làm Chính trị viên Tiểu đoàn nhưng trận đánh đó Tiểu đoàn trưởng bị ốm nên ông trực tiếp thay và cùng Tiểu đoàn phó chỉ huy đơn vị. Trung tướng Tiêu Văn Mẫn đã chỉ đạo đơn vị để cho địch hạ cánh ở gần mặt đất thì bắt đầu nổ súng. Sau đó, quân ta đã bắn rơi tại chỗ 1 máy bay trực thăng địch, đánh diệt gọn được cả đại đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn