Anh hùng Trần Văn Hoài
Trần Văn Hoài sinh năm 1914 và mất năm 1949. Quê quán tại Vàm Nhon, làng Thới Thạnh, quận Ô Môn, tỉnh Cần Thơ cũ trong một gia đình khá giả. Tháng 9/1945, đồng chí được cử giữ chức Phó Bí thư Tỉnh uỷ, Chủ tịch Uỷ ban kháng chiến tỉnh để lãnh đạo cuộc kháng chiến ở Cần Thơ trong điều kiện gặp muôn vàn khó khăn. Ngày 29/9/1949, do bệnh nặng Trần Văn Hoài đã qua đời tại Quân y viện khu 9.
Ngày ấy, ở vùng đất Vàm Nhon, làng Thới Thạnh, quận Ô Môn, có một cậu bé tên là Trần Văn Hoài ra đời vào năm 1914 trong một gia đình khá giả. Cha mẹ cậu – cụ Trần Minh Trí và cụ Nguyễn Thị Tới – là những người giàu lòng yêu nước. Cụ Trí, một nhà nho từng ủng hộ các cuộc khởi nghĩa chống Pháp, thường kể cho con trai nghe những câu chuyện về những người anh hùng bất khuất, những trận đánh oanh liệt của cha ông. Còn lời ru của mẹ lại thấm đẫm tình yêu quê hương, gieo vào lòng cậu bé Hoài những hạt giống đầu tiên của lòng yêu nước.
Lớn lên trong bầu không khí ấy, Hoài càng thêm sôi sục tinh thần dân tộc khi đến trường. Những giờ học sử ký khiến cậu tự hào về truyền thống chống giặc ngoại xâm của dân tộc. Học giỏi, thông minh, Hoài thi đậu vào Collège de Cần Thơ – ngôi trường sau này mang tên THPT Châu Văn Liêm – nơi được xem là cái nôi của phong trào học sinh yêu nước. Tại đây, Hoài nhanh chóng hòa nhập và được các anh chị đi trước dìu dắt vào con đường cách mạng. Năm 1930, anh bắt đầu tham gia hoạt động trong tổ chức của Đảng, và chỉ hai năm sau, khi mới 18 tuổi, Trần Văn Hoài chính thức trở thành đảng viên Đảng Cộng sản Đông Dương.
Từ đó, con đường cách mạng của anh mở ra với biết bao gian nan. Với lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ, anh không ngại khó khăn, sẵn sàng hy sinh để hoàn thành nhiệm vụ. Nhờ tinh thần trách nhiệm cao, anh được giao trọng trách Trưởng Ban cán sự Đảng bộ quận Ô Môn, lãnh đạo phong trào đấu tranh chống thực dân Pháp tại địa phương.
Năm 1943, để thuận lợi cho hoạt động cách mạng, Trần Văn Hoài được tổ chức phân công vào làm Hương quản làng Thới Thạnh – một vị trí trong bộ máy hội tề của địch. Từ đây, anh vừa nắm bắt tình hình địch, vừa tổ chức Hội banh làng để tập hợp thanh niên, vận động quần chúng, phát triển lực lượng Thanh niên Cứu Quốc và Phụ nữ Cứu Quốc. Phong trào cách mạng ở Ô Môn ngày càng lớn mạnh nhờ sự lãnh đạo khéo léo và quyết đoán của anh.
Rồi Cách mạng Tháng Tám bùng nổ. Ngày 25 tháng 8 năm 1945, Trần Văn Hoài cùng đồng chí Huỳnh Phan Hộ lãnh đạo nhân dân Ô Môn vùng lên giành chính quyền, sớm hơn một ngày so với cuộc khởi nghĩa tại tỉnh lỵ Cần Thơ. Đó là một chiến công vang dội, đánh dấu bước ngoặt lớn trong sự nghiệp cách mạng của anh.
Tháng 9 năm ấy, anh được cử làm Phó Bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch Ủy ban kháng chiến tỉnh Cần Thơ. Trong bối cảnh đất nước vừa giành độc lập, lại phải đối mặt với sự trở lại của thực dân Pháp, nhiệm vụ của anh càng thêm nặng nề. Khi quân Pháp nổ súng tái chiếm Cần Thơ vào ngày 30 tháng 10 năm 1945, Trần Văn Hoài cùng các đồng chí lập tức tổ chức các mặt trận Bình Thủy, Tham Tướng, Cái Răng để ngăn chặn bước tiến của kẻ thù, bảo vệ thành quả cách mạng.
Cuộc đời Trần Văn Hoài là một bản anh hùng ca về lòng yêu nước, sự kiên cường và tinh thần hy sinh vì độc lập dân tộc. Dù chỉ sống đến năm 35 tuổi, nhưng dấu ấn mà anh để lại trong lòng nhân dân Cần Thơ và lịch sử cách mạng miền Nam vẫn luôn rực sáng như một ngọn đuốc soi đường cho các thế hệ mai sau. Mỗi lần đi qua con đường mang tên anh – đường Trần Văn Hoài – tôi như cảm nhận được hơi thở của lịch sử, của một thời đấu tranh gian khổ nhưng đầy khí phách. Con đường ấy không chỉ nối liền những khu phố, mà còn nối liền quá khứ hào hùng với hiện tại bình yên. Đó là lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc để thế hệ hôm nay luôn biết trân trọng, gìn giữ và tiếp nối những giá trị mà người đi trước đã dày công vun đắp.


