ANH HÙNG TRẦN VĂN KIỂU
ANH HÙNG TRẦN VĂN KIỂU: KÝ ỨC VỀ "BÁC HAI" VÀ HY SINH TỘT CÙNG CỦA "NGƯỜI CHA PHỤ BẠC" - Chuyện với Năng số 42

ANH HÙNG TRẦN VĂN KIỂU: KÝ ỨC VỀ "BÁC HAI" VÀ HY SINH TỘT CÙNG CỦA "NGƯỜI CHA PHỤ BẠC" - Chuyện với Năng số 42
Giữa những ngày tháng Bảy tri ân, khi những hài cốt liệt sĩ nằm lại dưới lòng Công viên Văn hóa Lê Thị Riêng được tìm thấy, người ta đã rơi lệ khi chứng kiến giọt nước mắt của con gái Anh hùng Liệt sĩ Trần Văn Kiểu. Nhưng đằng sau giọt nước mắt nghẹn ngào ấy không chỉ là nỗi đau mất mát thông thường, mà là cả một tấn bi kịch trĩu nặng sự ân hận, xót xa và lòng biết ơn vô hạn đối với một sự hy sinh tột cùng: Hy sinh cả quyền được làm một người cha.
Để bảo vệ phong trào, bảo vệ sinh mạng của chính vợ con mình, người cộng sản kiên trung Trần Văn Kiểu đã phải mang một vỏ bọc nghiệt ngã nhất, một vỏ bọc khiến ông bị chính giọt máu của mình oán hận suốt năm tháng tuổi thơ.
1. VỎ BỌC NGHIỆT NGÃ: NGƯỜI ĐÀN ÔNG TỆ BẠC
Chiến tranh không chỉ tàn phá quê hương mà còn xé nát những tình cảm thiêng liêng nhất. Bước chân vào con đường hoạt động cách mạng bí mật giữa lòng Sài Gòn quy đặc mật thám, Trần Văn Kiểu biết rõ chỉ một sơ suất nhỏ cũng đủ đổi bằng biển máu của tổ chức và gia đình.
Để đánh lạc hướng kẻ thù, bảo vệ sự an toàn tuyệt đối cho vợ con, ông buộc phải tạo ra một bức màn kịch tàn nhẫn. Suốt những năm tháng tuổi thơ, người con gái nhỏ của ông lớn lên trong sự thiếu thốn tình phụ tử và một nỗi tủi hờn sâu sắc với niềm tin cay đắng: Bố đã nhẫn tâm bỏ rơi hai mẹ con để đi lấy vợ bé.
Mang tiếng là kẻ phụ bạc, bỏ mặc vợ con nheo nhóc, Trần Văn Kiểu đã âm thầm nuốt vạn giọt nước mắt vào trong. Ông chấp nhận để đứa con gái duy nhất lớn lên trong sự oán hận mình, bởi ông biết, đó là cách duy nhất để con được sống sót giữa bầy sói dữ.
2. "BÁC HAI" - KÝ ỨC VỀ NGƯỜI ĐÀN ÔNG LẠ
Suốt cuộc đời hoạt động cách mạng vĩ đại của mình, Trần Văn Kiểu chỉ đếm trên đầu ngón tay những lần hiếm hoi được ghé về thăm nhà. Nhưng cay đắng thay, bước chân vào chính ngôi nhà của mình, nhìn thấy đứa con gái mình rứt ruột đẻ ra, ông tuyệt nhiên không được phép dang tay ôm con vào lòng, không được phép thốt lên hai tiếng "Cha đây!".
Sự chối bỏ từ chính giọt máu của mình: Trong ký ức của người con gái ngày ấy, người đàn ông thỉnh thoảng ghé nhà chỉ là một người khách xa lạ mang tên "Bác Hai". Mang sẵn nỗi hận người cha bội bạc và sự khó chịu với một người đàn ông lạ mặt hay lui tới, cô bé năm xưa đã không ít lần tỏ thái độ gắt gỏng, hằn học và ghét bỏ ra mặt với "Bác Hai".
Không có lựa chọn nào khác: Mỗi một cái lườm nguýt, mỗi một lời nói vô tình của con gái hệt như những nhát dao cứa nát tâm can người cha. Nhưng ông chỉ biết mỉm cười hiền từ, ánh mắt khắc khoải giấu kín nỗi đau tột cùng. Đứng trước sự ruồng rẫy của con, người chiến sĩ cộng sản ấy không có bất kỳ một lựa chọn nào khác. Chỉ cần một phút yếu lòng, một cái ôm nhận mặt, vỏ bọc sẽ vỡ lở, bản án tử hình sẽ giáng xuống đầu vợ con ông và hàng trăm đồng chí đang hoạt động nội thành. Tình thân đành phải chôn chặt dưới lớp đáy sâu nhất của trái tim để nhường chỗ cho tình yêu Tổ quốc.
3. SỰ THẬT VỠ OÀ: MUỐN CON AN TOÀN THÌ TUYỆT ĐỐI KHÔNG NHẬN
Năm 1968, Trần Văn Kiểu sa vào tay giặc. Mặc cho kẻ thù tra tấn bằng những nhục hình man rợ nhất, ông vẫn kiên trung bất khuất, giữ trọn khí tiết cho đến hơi thở cuối cùng và bị địch thủ tiêu bí mật vào mùng 2 Tết Mậu Thân. Người cha vĩ đại ấy đã ra đi mãi mãi, mang theo cả bí mật về tình phụ tử và sự hiểu lầm cay đắng của đứa con gái bé bỏng xuống nấm mồ.
Phải mãi đến người anh hùng ấy hy sinh, người vợ đã khóc rất nhiều, con gái nhỏ ôm mẹ khóc an ủi thì sự thật rúng động ấy mới được hé lộ. Người con gái bàng hoàng, chết lặng khi biết rằng: "Bác Hai" hiền từ, nhẫn nhịn chịu đựng sự gắt gỏng của cô ngày ấy, lại chính là người cha ruột thịt mà cô hằng oán trách.
Nỗi đau đớn, sự ân hận tột cùng trào dâng vỡ nát. Giọt nước mắt rơi xuống Công viên Lê Thị Riêng hôm nay là giọt nước mắt muộn màng của một đứa con khao khát được gọi một tiếng "Cha", được tạ lỗi với người cha đã vì nước, vì gia đình mà chấp nhận cả sự ghẻ lạnh của chính giọt máu mình sinh ra.
Đòn roi tra tấn của kẻ thù có thể xé nát da thịt, nhưng nỗi đau nhìn con gái ruồng rẫy mình mà không thể nhận mặt mới là sự hy sinh tột cùng, vô tiền khoáng hậu của Anh hùng Liệt sĩ Trần Văn Kiểu. Sự vĩ đại của ông không chỉ nằm ở những chiến công chấn động Sài Gòn, mà nằm ở sức chịu đựng phi thường của một người cha: Chấp nhận mất con để giữ lại quê hương, chấp nhận tiếng oan để vợ con được sống. Lịch sử sẽ mãi mãi nghiêng mình trước một nhân cách lớn lao, một minh chứng bi tráng và hùng hồn nhất của đạo lý "Vì nước gạt tình riêng".



