Bài viết

Ánh lửa bên suối đêm

êm Trường Sơn xuống rất nhanh. Chỉ một lúc sau hoàng hôn, cả cánh rừng đã chìm trong bóng tối sâu thẳm. Chỉ còn tiếng suối chảy róc rách và tiếng côn trùng rì rào như một bản nhạc không lời giữa đại ngàn.

Hà Tĩnh07/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ánh lửa bên suối đêm

Đêm Trường Sơn xuống rất nhanh. Chỉ một lúc sau hoàng hôn, cả cánh rừng đã chìm trong bóng tối sâu thẳm. Chỉ còn tiếng suối chảy róc rách và tiếng côn trùng rì rào như một bản nhạc không lời giữa đại ngàn.

Đơn vị chúng tôi dừng chân bên một con suối nhỏ. Nước trong veo, mát lạnh, chảy len qua những phiến đá phủ rêu. Sau một ngày hành quân dài, ai nấy đều mệt lả, nhưng vẫn nhanh chóng chia nhau việc—người nhóm lửa, người nấu cơm, người canh gác.

Chẳng mấy chốc, một ánh lửa nhỏ bập bùng bên bờ suối.

Ánh lửa ấy không lớn, nhưng đủ để xua đi cái lạnh của rừng đêm. Nó hắt lên những gương mặt còn lấm bụi đường, làm hiện rõ những đôi mắt mệt mỏi mà vẫn sáng.

Tôi ngồi cạnh anh Dũng—một chiến sĩ trẻ ít nói. Anh chăm chú nhìn vào ngọn lửa, như đang nghĩ về điều gì đó rất xa.

“Tối nào cũng nhóm lửa thế này… có sợ lộ không anh?” tôi hỏi.

Anh khẽ cười:
“Có chứ. Nhưng không có lửa thì lạnh lắm… với lại, còn để nhớ mình là con người.”

Tôi lặng đi.

Giữa chiến tranh, giữa rừng sâu và hiểm nguy, một ánh lửa nhỏ lại mang theo nhiều ý nghĩa đến vậy. Nó không chỉ để nấu ăn hay sưởi ấm—mà còn để giữ lại một phần bình yên, một chút đời thường.

Một người lính khác cất giọng hát khe khẽ. Bài hát quen thuộc về quê hương, về cánh đồng, về mái nhà có khói bếp bay lên mỗi chiều. Giọng hát không to, nhưng đủ để lan ra trong đêm, hòa cùng tiếng suối.

Mọi người lặng im nghe.

Trong khoảnh khắc ấy, chiến tranh như lùi xa. Chỉ còn lại con người với con người, với những nỗi nhớ và hy vọng.

Đột nhiên, tiếng động cơ máy bay vọng đến từ phía xa. Tất cả lập tức cảnh giác. Ngọn lửa nhanh chóng được che lại, chỉ còn lại một ánh sáng le lói.

Tim tôi đập nhanh.

Nhưng rồi máy bay bay qua. Không có bom rơi.

Một lúc sau, anh Dũng nhẹ nhàng khơi lại đống lửa. Ngọn lửa bùng lên, như chưa từng bị dập tắt.

Anh nói khẽ:
“Thấy không… có lúc tưởng tắt, nhưng vẫn cháy được.”

Tôi nhìn ngọn lửa, rồi nhìn dòng suối lặng lẽ trôi.

Nhiều năm sau, tôi trở lại nơi ấy. Con suối vẫn chảy, rừng vẫn xanh. Không còn những người lính năm xưa, không còn những đêm hành quân vội vã.

Nhưng tôi vẫn ngồi xuống bên bờ suối, nhóm một ngọn lửa nhỏ.

Ánh lửa bập bùng, soi rõ cả một vùng ký ức.

Tôi chợt hiểu, có những ánh lửa không chỉ cháy trong một đêm. Nó cháy trong lòng người—qua năm tháng, qua thời gian—như một lời nhắc nhở về những ngày đã sống, đã vượt qua, và đã giữ được niềm tin giữa những tháng ngày gian khó nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn