Ánh Lửa Trong Hầm Trú Ẩn
Một ký ức nhỏ nhưng đầy xúc động của người lính trẻ trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi tình đồng đội và sự sẻ chia đã giúp họ vượt qua nỗi sợ hãi và gian khổ giữa bom đạn.
Mùa đông năm 1972, đơn vị tôi đóng quân trong một khu rừng gần chiến trường Quảng Trị. Những ngày ấy bom đạn dội xuống gần như suốt ngày đêm. Chúng tôi phải đào những hầm trú ẩn sâu dưới đất để vừa sinh hoạt vừa tránh pháo kích. Một buổi tối, sau một trận pháo dữ dội, cả tiểu đội chúng tôi chui vào hầm trú ẩn. Trong hầm tối om, chỉ có một ngọn lửa nhỏ từ chiếc bếp dã chiến mà anh em vừa nhóm lên để đun nước. Ngọn lửa nhỏ ấy chiếu sáng khuôn mặt đầy bùn đất của từng người. Có người đang hong khô đôi tất ướt, có người tranh thủ viết vài dòng thư về nhà. Tôi nhớ nhất là anh Lộc – tiểu đội trưởng của chúng tôi. Anh lấy trong ba lô ra một ít khoai khô rồi chia cho từng người. Anh cười và nói:
“Ít thôi, nhưng ăn cho ấm bụng. Mai còn sức mà làm nhiệm vụ.” Chúng tôi vừa ăn vừa trò chuyện nhỏ nhẹ. Ngoài kia thỉnh thoảng vẫn vang lên tiếng pháo xa xa, nhưng trong hầm lúc ấy lại có cảm giác ấm áp lạ thường. Có một chiến sĩ trẻ mới vào đơn vị, lần đầu ra chiến trường nên còn rất lo lắng. Anh Lộc đặt tay lên vai cậu ấy và nói:
“Đừng sợ. Ở đây chúng ta là anh em, luôn ở bên nhau.” Những lời nói giản dị ấy đã khiến ai cũng cảm thấy vững tâm hơn. Nhiều năm đã trôi qua kể từ ngày đó, nhưng mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy rõ hình ảnh ngọn lửa nhỏ trong hầm trú ẩn – ánh lửa của tình đồng đội, của niềm tin rằng một ngày nào đó đất nước sẽ yên bình.



