Cựu Thanh niên xung phong

Ánh lửa Trường Sơn

Kể về chuyện thanh niên xung phong tham gia hỗ trợ kháng chiến chống Mỹ cứu nước từ năm 1969 đến năm 1972 tại chiến trường Quảng Trị.

Hà Tĩnh01/04/2026Phan Thị Lịch (Xã Phúc Trạch)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1952 tại thôn Tân Phúc, xã Phúc Trạch, tỉnh Hà Tĩnh, bà Phan Thị Lịch lớn lên trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của bà gắn liền với tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời, những trận bom ác liệt và hình ảnh quê hương ngày đêm oằn mình trước sự tàn phá của đế quốc Mỹ. Chính trong hoàn cảnh ấy, lòng yêu nước và ý chí căm thù giặc đã sớm được hun đúc trong trái tim của cô gái trẻ.

Năm 1969, khi vừa tròn 17 tuổi, bà Phan Thị Lịch đã viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong, tham gia phục vụ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Rời mái nhà đơn sơ nơi quê nghèo Phúc Trạch, bà cùng nhiều thanh niên trong làng lên đường với một niềm tin sắt son: góp sức mình cho ngày đất nước được hoàn toàn giải phóng.

Những năm tháng từ 1969 đến 1972 là quãng thời gian đầy gian khổ nhưng cũng vô cùng hào hùng đối với người nữ thanh niên xung phong ấy. Công việc của bà và đồng đội chủ yếu là mở đường, san lấp hố bom, vận chuyển lương thực, đạn dược và đảm bảo giao thông cho các tuyến chi viện ra tiền tuyến. Những con đường vừa được sửa xong lại bị bom đạn cày xới, nhưng các đội thanh niên xung phong vẫn kiên cường bám trụ, ngày đêm lao động không quản hiểm nguy.

Có những đêm mưa rừng tầm tã, đất đá trơn trượt, cả đội vẫn phải thắp đèn, dùng cuốc xẻng san lấp hố bom để kịp thông đường cho đoàn xe ra mặt trận. Máy bay Mỹ thường xuyên quần thảo, ném bom dữ dội, nhưng ngay khi tiếng bom vừa dứt, bà Lịch cùng đồng đội lại nhanh chóng lao ra mặt đường, tiếp tục công việc còn dang dở. Nhiều lúc cái chết cận kề, nhưng trong lòng họ luôn cháy lên một ý chí: “Đường phải thông, xe phải qua, để tiền tuyến thắng lợi.”

Trong những năm tháng ấy, cô gái trẻ Phan Thị Lịch không chỉ kiên cường trước bom đạn mà còn là người luôn động viên, chia sẻ cùng đồng đội. Những bữa cơm vội vàng giữa rừng, những đêm thức trắng bên tuyến đường lửa, những lời ca tiếng hát át tiếng bom… đã trở thành kỷ niệm không thể nào quên của tuổi thanh xuân đầy lý tưởng.

Từ 1969 đến 1972, bà cùng đồng đội đã góp phần giữ vững các tuyến giao thông huyết mạch, bảo đảm cho dòng người, dòng xe chi viện liên tục ra chiến trường. Dù phải đối mặt với muôn vàn gian khổ, thiếu thốn và hiểm nguy, nhưng tinh thần quyết tâm đánh đuổi giặc Mỹ, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước luôn là ngọn lửa dẫn đường cho họ.

Ngày nay, khi chiến tranh đã lùi xa, câu chuyện về nữ thanh niên xung phong Phan Thị Lịch vẫn là minh chứng sinh động cho lòng yêu nước, tinh thần dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng của thế hệ thanh niên Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Những năm tháng tuổi trẻ của bà đã hòa vào trang sử hào hùng của dân tộc – nơi mỗi con người bình dị đều trở thành những người anh hùng trên tuyến lửa vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn