Bài viết

Anh vốn là người thợ mộc hiền lành

Ninh Bình11/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Những năm tháng chiến tranh chống Mỹ, tại một bản nhỏ nằm sát dãy Trường Sơn có anh dân quân tên Phúc. Anh vốn là người thợ mộc hiền lành, quanh năm đóng bàn ghế và sửa nhà cho bà con trong vùng. Nhưng khi chiến tranh lan đến quê hương, Phúc tình nguyện tham gia lực lượng dân quân bảo vệ làng bản. Bản của anh nằm gần tuyến đường vận chuyển quan trọng nên thường xuyên bị máy bay địch đánh phá. Ban ngày mọi người xuống hầm tránh bom, ban đêm lại ra sửa đường, cứu hàng và giúp bộ đội hành quân qua núi. Phúc là người gan dạ nhất đội dân quân. Anh thông thuộc từng cánh rừng, từng khe suối quanh bản nên thường được giao nhiệm vụ dẫn đường cho các đoàn quân đi trong đêm. Một tối đầu mùa mưa, đơn vị vận tải báo tin có một xe chở thuốc men bị trúng bom mắc kẹt giữa đoạn đèo hiểm trở. Người lái xe bị thương nặng, còn số thuốc cần phải đưa tới bệnh xá tiền tuyến ngay trong đêm. Không chần chừ, Phúc cùng vài dân quân lập tức lên đường. Mưa rừng xối xả, đường núi trơn như đổ mỡ. Khi đến nơi, mọi người thấy chiếc xe nằm nghiêng bên mép vực, khói vẫn còn bốc lên nghi ngút. Người lái xe bị kẹt trong cabin, còn phía trên là những tảng đá lớn có thể sạt xuống bất cứ lúc nào. Phúc bò vào cabin cứu tài xế ra ngoài rồi cùng đồng đội chuyển từng thùng thuốc xuống xe. Đúng lúc ấy, tiếng máy bay lại gầm rú trên đầu. Bom bắt đầu rơi xuống sườn núi. Một tảng đá lớn bị rung chấn bật khỏi vách núi, lao thẳng về phía nhóm dân quân đang khiêng thuốc. Thấy đồng đội không kịp tránh, Phúc lập tức đẩy mọi người sang bên. Tảng đá đổ xuống giữa tiếng đất đá vang trời. Những thùng thuốc được giữ nguyên vẹn và kịp đưa tới bệnh xá cứu chữa thương binh. Nhưng người dân quân trẻ tuổi năm ấy đã mãi mãi nằm lại giữa núi rừng Trường Sơn. Sau ngày đất nước thống nhất, bà con trong bản tự tay dựng cho anh một cây cầu gỗ nhỏ nơi con đèo cũ. Họ gọi đó là “cầu Hoa Lửa” để nhớ về người thợ mộc đã sống như một ngọn lửa giữa thời chiến. Mỗi mùa mưa đi qua, cây cầu vẫn lặng lẽ nối hai bờ núi như chính tấm lòng của những con người bình dị thời anh hùng — sẵn sàng hy sinh bản thân để giữ sự sống cho đồng đội và quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Anh vốn là người thợ mộc hiền lành | Câu chuyện thời hoa lửa