Áo lính treo đầu ngõ
Chiếc áo lính cũ được mẹ giặt sạch, treo cẩn thận ở đầu ngõ. Màu vải đã bạc, nhưng vẫn giữ nguyên mùi của những ngày tháng đã qua.
Người trong làng đi qua ai cũng nhìn thấy. Có người lặng im, có người khẽ thở dài. Họ hiểu rằng chiếc áo ấy không chỉ là một kỷ vật, mà là hình bóng của một người đã đi xa.
Mẹ treo áo ở đó, như một cách để con có thể “trở về”. Mỗi lần nhìn thấy, mẹ lại tưởng tượng con đang đứng đó, mỉm cười như ngày nào.
Chiếc áo không nói gì, nhưng lại chứa đựng cả một câu chuyện – câu chuyện về một người lính và một mái nhà luôn chờ đợi.



