Bà Lê Thị Đi: Tấm Lòng Sắt Son Nơi Đất Thép Hữu Thành
Bà Lê Thị Đi: Tấm Lòng Sắt Son Nơi Đất Thép Hữu Thành
Bà Lê Thị Đi sinh năm 1937 tại ấp Hữu Thành, phường Phú Tân, trong một gia đình nông dân hiền lành nhưng giàu lòng yêu nước. Lớn lên giữa vùng đất trù phú bên dòng kênh rạch chằng chịt, tuổi trẻ của bà gắn liền với những buổi làm đồng, những đêm thức trắng bên ngọn đèn dầu. Thế nhưng, cuộc sống bình dị ấy không ngăn được người phụ nữ có cái tên mộc mạc ấy dấn thân vào con đường cách mạng. Khi khói lửa chiến tranh lan rộng, bà đã chọn ở lại bám trụ quê hương, trở thành một hậu phương vững chãi, một "cột mốc" lòng dân giữa vùng đất Hữu Thành đầy rẫy hiểm nguy.
Trong suốt những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, bà Lê Thị Đi đã biến mái ấm nhỏ của mình thành nơi nương náu an toàn cho cán bộ địa phương. Dưới những lùm cây bần, cây đước quanh nhà, bà bí mật xây dựng hệ thống hầm hào, nơi che chở cho nhiều chiến sĩ trong những cuộc càn quét dài ngày. Công việc của bà lặng lẽ nhưng đòi hỏi lòng dũng cảm phi thường: từ việc lo từng bữa cơm, manh áo cho đến việc thu gom tin tức quân sự của địch từ những đồn bốt xung quanh. Với vẻ ngoài của một người phụ nữ tảo tần, bà khéo léo vượt qua các chốt chặn để tiếp tế lương thực cho chiến khu, mang theo những thông tin quý giá giúp lực lượng ta chủ động tấn công và phòng ngự.
Sự kiên cường của bà Đi không chỉ thể hiện ở hành động mà còn ở ý chí sắt đá. Nhiều lần, kẻ thù ập vào nhà bắt bớ, đe dọa hòng tìm ra dấu vết của cán bộ, nhưng bà vẫn một mực giữ vững khí tiết, dùng sự khôn khéo và lòng trung thành để bảo vệ tuyệt đối bí mật của tổ chức. Với bà, sự hy sinh của cá nhân hay những khó khăn của gia đình đều trở nên nhỏ bé trước mục tiêu độc lập dân tộc. Chính nhờ những người như bà mà phong trào cách mạng ở Hữu Thành luôn giữ vững được ngọn lửa cháy bỏng, ngay cả trong những giai đoạn đen tối nhất.
Khi hòa bình lập lại, bà Lê Thị Đi trở về với đời thường, tiếp tục là người bà, người mẹ hiền hậu của ấp Hữu Thành. Bà sống một cuộc đời giản dị, đem những ký ức về thời hoa lửa kể lại cho thế hệ trẻ, như một lời nhắc nhở về giá trị của tự do. Những đóng góp thầm lặng của bà đã được Nhà nước ghi nhận trang trọng qua những tấm Huân, Huy chương và các chế độ đãi ngộ dành cho người có công.
Bà mất đi để lại niềm tiếc thương vô hạn, nhưng cái tên Lê Thị Đi vẫn mãi được bà con phường Phú Tân nhắc nhớ như một biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng, một đóa hoa trung hậu của vùng đất Hữu Thành.



