Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Bùi Thị Chế
Trong lịch sử dân tộc, có những mất mát không thể đong đếm bằng lời. Mẹ Bùi Thị Chế – sinh năm 1900, quê ở xã Yên Đức, huyện Đông Triều, tỉnh Quảng Ninh – là một người mẹ đã đi qua cuộc đời với nỗi đau lớn lao đến tận cùng: ba người con, ba lần tiễn đi và cũng là ba lần không trở lại.
Cuộc đời mẹ vốn giản dị như bao người phụ nữ nông dân khác: làm ruộng, chăm lo gia đình, nuôi dạy con cái trưởng thành. Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, mẹ tích cực tham gia Hội Phụ nữ tại địa phương, vận động bà con đóng góp, ủng hộ kháng chiến. Tình yêu nước của mẹ không chỉ thể hiện bằng lời nói, mà bằng chính hành động và sự hy sinh.
Khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bùng nổ, mẹ đã động viên cả ba người con của mình – một người con trai và hai người con gái – lên đường tham gia chiến đấu. Đó là một quyết định không dễ dàng, bởi mỗi người con là một phần máu thịt, là niềm thương yêu không gì thay thế được.
Rồi chiến tranh lần lượt cướp đi tất cả.
Liệt sĩ Phạm Văn Khê.
Liệt sĩ Phạm Thị Sử.
Liệt sĩ Phạm Thị Bách.
Ba cái tên – ba cuộc đời – đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Ba lần nhận tin dữ là ba lần trái tim người mẹ bị xé nát. Không còn ai trở về, không còn ai gọi hai tiếng “mẹ ơi” thân thuộc. Nỗi đau ấy không chỉ là mất mát, mà là sự trống rỗng đến tận cùng. Nhưng mẹ không gục ngã. Mẹ lặng lẽ chấp nhận, như một sự dâng hiến cuối cùng cho đất nước.
Cuộc đời mẹ khép lại vào năm 1967, trong âm thầm và giản dị. Nhưng những gì mẹ để lại thì không bao giờ mất đi. Đó là một biểu tượng của lòng yêu nước, của đức hy sinh và của sức mạnh tinh thần phi thường.
Ngày 28/4/1997, Đảng và Nhà nước đã truy tặng mẹ danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Danh hiệu ấy không chỉ tôn vinh một người mẹ, mà còn khắc ghi vào lịch sử một sự thật: có những con người đã hiến dâng tất cả mà không giữ lại cho riêng mình điều gì.
Ba người con đã nằm lại với đất nước.
Còn mẹ – đã trở thành một phần bất tử của đất nước ấy.



