Mẹ Việt Nam Anh hùng

Bà mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Suốt

Trong suốt chiều dài lịch sử dựng nước và giữ nước, dân tộc Việt Nam đã sản sinh ra biết bao con người anh hùng bình dị mà vĩ đại. Họ không chỉ là những chiến sĩ nơi chiến trường mà còn là những người dân lao động bình thường, sẵn sàng hy sinh tất cả vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Trong số những tấm gương sáng ngời ấy, hình ảnh Nguyễn Thị Suốt – người mẹ anh hùng của quê hương Đồng Hới – mãi mãi in đậm trong trái tim nhân dân cả nước như biểu tượng cao đẹp của lòng yêu nước, đức hy sinh và tinh

Thái Nguyên06/03/2026Trường Đại học Y Dược, Đại học Thái Nguyên (Đoàn Đại học Thái Nguyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Thị Suốt sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Quảng Bình đầy nắng gió, nơi được mệnh danh là “khúc ruột miền Trung”. Cuộc đời mẹ gắn bó với lao động lam lũ, với mái chèo, con nước và dòng sông Nhật Lệ hiền hòa. Trước khi trở thành người anh hùng trong thời chiến, mẹ cũng như bao người phụ nữ khác: tảo tần, chịu thương chịu khó, sống cuộc đời giản dị nhưng giàu tình nghĩa. Chính mảnh đất giàu truyền thống cách mạng ấy đã hun đúc trong mẹ tinh thần kiên cường và lòng yêu nước sâu sắc.

Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Quảng Bình trở thành tuyến lửa ác liệt. Đặc biệt, thị xã Đồng Hới và khu vực sông Nhật Lệ là trọng điểm đánh phá của không quân Mỹ. Bom đạn trút xuống ngày đêm nhằm cắt đứt con đường chi viện từ hậu phương miền Bắc vào tiền tuyến miền Nam. Cầu cống bị tàn phá, đường sá bị cày xới, việc vận chuyển người và hàng hóa qua sông trở nên vô cùng nguy hiểm. Trong hoàn cảnh đó, những con đò ngang trở thành phương tiện quan trọng để đưa bộ đội, thương binh, lương thực và vũ khí vượt sông.

Dù đã ở tuổi gần sáu mươi – cái tuổi đáng lẽ được nghỉ ngơi bên con cháu – mẹ Suốt vẫn tình nguyện tham gia chèo đò phục vụ kháng chiến. Mỗi chuyến đò là một lần đối mặt với bom rơi, đạn nổ. Tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời, tiếng bom xé toạc mặt nước, vậy mà con đò nhỏ vẫn lặng lẽ lướt sóng, đưa từng tốp bộ đội sang sông an toàn. Hình ảnh người mẹ nhỏ bé, đầu quấn khăn, tay chèo vững chãi giữa mưa bom bão đạn đã trở thành biểu tượng đẹp đẽ của tinh thần “sống bám sông, chết kiên cường”.

Không ai có thể đếm hết số chuyến đò mẹ đã chèo, nhưng người ta biết rằng mẹ gần như có mặt suốt ngày đêm trên bến sông. Có những hôm bom rơi dồn dập, nước sông cuộn sóng, vậy mà mẹ vẫn kiên quyết không rời bến. Khi được khuyên nên tạm nghỉ vì quá nguy hiểm, mẹ chỉ cười hiền hậu: còn bộ đội cần qua sông thì mẹ còn chèo. Chính sự giản dị ấy lại làm nên sự vĩ đại. Mẹ không nghĩ mình là anh hùng, mẹ chỉ làm tròn bổn phận của một người dân yêu nước.

Năm 1968, trong một trận ném bom ác liệt của không quân Mỹ xuống khu vực sông Nhật Lệ, mẹ Suốt đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Sự ra đi của mẹ khiến bao người nghẹn ngào. Dòng sông vẫn chảy, con đò vẫn còn đó, nhưng người mẹ chèo đò quả cảm đã hóa thành bất tử. Cái chết của mẹ không phải là sự mất mát vô nghĩa mà là sự hy sinh cao cả, góp phần tô thắm thêm trang sử vàng của dân tộc.

Sau khi hy sinh, công lao và tinh thần dũng cảm của mẹ được Đảng và Nhà nước ghi nhận. Mẹ được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lao động – một danh hiệu cao quý dành cho những cá nhân có thành tích đặc biệt xuất sắc trong lao động và chiến đấu. Về sau, mẹ còn được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng, thể hiện sự tri ân sâu sắc của Tổ quốc đối với những người mẹ đã cống hiến, hy sinh vì đất nước. Những danh hiệu ấy không chỉ là phần thưởng mà còn là minh chứng cho tấm gương sáng ngời của lòng yêu nước.

Hình ảnh mẹ Suốt còn được lưu giữ trong văn học nghệ thuật. Nhà thơ Tố Hữu đã khắc họa chân dung mẹ qua bài thơ “Mẹ Suốt” đầy xúc động. Những câu thơ giản dị mà giàu cảm xúc đã tái hiện hình ảnh người mẹ chèo đò giữa bom rơi, làm lay động biết bao thế hệ độc giả. Qua thi ca, hình tượng mẹ không chỉ dừng lại ở một con người cụ thể mà đã trở thành biểu tượng chung cho người phụ nữ Việt Nam trong thời chiến: bình dị mà anh hùng, mềm mại mà kiên cường.

Ngày nay, bên bờ sông Nhật Lệ hiền hòa, tượng đài Mẹ Suốt sừng sững giữa đất trời Đồng Hới. Bức tượng khắc họa dáng mẹ đứng hiên ngang, tay cầm mái chèo, mắt nhìn thẳng về phía trước như vẫn đang dõi theo từng chuyến đò qua sông. Tượng đài ấy không chỉ là công trình kiến trúc mà còn là địa chỉ đỏ giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ. Mỗi khi đứng trước tượng mẹ, người ta như nghe vang vọng đâu đây tiếng sóng nước, tiếng chèo khua và cả nhịp đập kiên cường của trái tim người mẹ năm xưa.

Câu chuyện về mẹ Nguyễn Thị Suốt còn nhắc nhở chúng ta về sức mạnh của nhân dân trong chiến tranh. Không phải ai cũng cầm súng ra trận, nhưng mỗi người dân đều có thể góp phần bằng công việc của mình. Mẹ Suốt không trực tiếp chiến đấu nơi tiền tuyến, nhưng mái chèo của mẹ đã góp phần chuyên chở niềm tin, tiếp sức cho bộ đội ra chiến trường. Chính sự chung sức của biết bao con người thầm lặng như mẹ đã làm nên thắng lợi vĩ đại của dân tộc.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày mẹ hy sinh, đất nước đã hòa bình, thống nhất và ngày càng phát triển. Những cây cầu kiên cố đã bắc qua sông Nhật Lệ, không còn cảnh chèo đò trong bom đạn. Nhưng ký ức về mẹ vẫn còn nguyên giá trị. Đó không chỉ là câu chuyện của quá khứ mà còn là bài học cho hiện tại và tương lai. Bài học về lòng yêu nước không cần những điều to tát, mà bắt đầu từ trách nhiệm với công việc của mình, từ tinh thần sẵn sàng cống hiến vì cộng đồng.

Là thế hệ trẻ hôm nay, chúng ta may mắn được sống trong hòa bình, được học tập và làm việc trong điều kiện thuận lợi hơn rất nhiều. Chính vì thế, chúng ta càng phải biết trân trọng sự hy sinh của những người đi trước. Noi gương mẹ Suốt, mỗi người cần sống có lý tưởng, có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội; ra sức học tập, rèn luyện, góp phần xây dựng quê hương giàu đẹp, xứng đáng với truyền thống anh hùng của dân tộc.

Hình ảnh người mẹ chèo đò giữa mưa bom bão đạn sẽ mãi mãi là biểu tượng bất tử. Nguyễn Thị Suốt không chỉ là một cái tên trong lịch sử, mà là linh hồn của dòng sông Nhật Lệ, là niềm tự hào của Đồng Hới, của Quảng Bình và của cả Việt Nam. Câu chuyện về mẹ sẽ còn được kể mãi cho các thế hệ mai sau như một khúc tráng ca về lòng dũng cảm và tình yêu Tổ quốc thiêng liêng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn