Ba ngày tìm đồng đội trong rừng sâu
Ba ngày tìm đồng đội trong rừng sâu
Ba ngày tìm đồng đội trong rừng sâu – Hoàng Văn Quy (thôn Nà Bó)
Ở thôn Nà Bó, người dân vẫn thường kể lại câu chuyện về ông Hoàng Văn Quy - người dân quân gan dạ, từng tham gia một cuộc tìm kiếm kéo dài nhiều ngày trong rừng sâu để đưa một người lính bị lạc trở về an toàn trong những năm tháng chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc.
Ông Hoàng Văn Quy sinh năm 1938, lớn lên trong một gia đình nông dân ở thôn Nà Bó. Tuổi thơ của ông gắn liền với rừng núi - nơi ông theo cha đi săn, hái măng và tìm thuốc rừng. Từ nhỏ, ông đã quen với việc lần theo dấu chân trên đất ẩm, nhận biết hướng đi qua tiếng nước suối và ánh nắng xuyên qua tán lá.
Chính sự am hiểu rừng núi ấy khiến ông trở thành một trong những người được giao nhiệm vụ tham gia các đội tìm kiếm trong thời chiến.
Những năm cuối thập niên 1970, chiến tranh biên giới phía Bắc diễn ra ác liệt. Nhiều đơn vị bộ đội di chuyển qua khu vực gần thôn Nà Bó, đóng quân tại các điểm cao trong rừng.
Một buổi chiều, tin báo từ một đơn vị bộ đội khiến cả thôn lo lắng.
Một người lính trẻ trong lúc làm nhiệm vụ trinh sát đã bị lạc trong rừng, không quay trở lại đơn vị theo giờ quy định.
Thời tiết lúc đó đang chuyển mưa, sương mù dày đặc - nếu không tìm thấy kịp thời, người lính có thể gặp nguy hiểm.
Ngay trong đêm hôm đó, một đội tìm kiếm được thành lập. Ông Hoàng Văn Quy là một trong những người được chọn tham gia.
Ông mang theo dao phát rừng, một chiếc đèn pin nhỏ và ít lương khô.
Đội tìm kiếm bắt đầu lên đường khi trời vừa tối.
Đêm rừng tĩnh lặng, chỉ nghe tiếng côn trùng rả rích và tiếng lá rơi.
Ông Quy đi đầu, quan sát kỹ từng dấu vết trên mặt đất.
Sau gần một giờ tìm kiếm, ông phát hiện một dấu chân còn mới trên nền đất ẩm.
Ông cúi xuống quan sát kỹ, rồi nói với mọi người:
- “Có người đi qua đây.”
Cả đội tiếp tục lần theo dấu chân đó.
Con đường dẫn sâu vào rừng rậm, nơi ít người qua lại.
Đêm ấy, họ tìm kiếm suốt nhiều giờ nhưng vẫn chưa thấy người lính.
Đến gần sáng, đội quyết định dựng lán tạm nghỉ.
Ngày thứ hai, mưa bắt đầu rơi.
Đường rừng trở nên trơn trượt. Sương mù phủ kín các lối đi.
Việc tìm kiếm trở nên khó khăn hơn.
Giữa trưa, khi đi qua một con suối nhỏ, ông Quy phát hiện một chiếc khăn vải mắc trên cành cây.
Ông cầm lên xem, nhận ra đó là khăn của bộ đội.
Mọi người hiểu rằng họ đang đi đúng hướng.
Tinh thần cả đội được tiếp thêm sức mạnh.
Chiều hôm đó, khi ánh sáng bắt đầu yếu dần, ông Quy bất ngờ nghe thấy một âm thanh yếu ớt.
Ông giơ tay ra hiệu cho mọi người dừng lại.
Tất cả nín thở lắng nghe.
Từ phía sâu trong rừng vọng lại tiếng gọi nhỏ:
- “Có ai không…?”
Nghe thấy tiếng người, cả đội lập tức tiến về phía đó.
Sau vài phút băng qua những bụi cây rậm, họ nhìn thấy một người lính trẻ đang ngồi dựa vào gốc cây.
Quần áo anh ướt sũng, khuôn mặt mệt mỏi.
Khi nhìn thấy đội tìm kiếm, người lính xúc động đến mức không nói nên lời.
Ông Hoàng Văn Quy nhanh chóng đưa cho anh ít nước và lương khô.
Sau khi nghỉ một lúc, người lính đã đủ sức đứng dậy.
Ông Quy cùng các thành viên trong đội thay phiên nhau dìu anh đi.
Đường trở về rất khó khăn, nhưng ai cũng quyết tâm.
Đến ngày thứ ba, khi đoàn về đến gần khu vực đóng quân, những người lính khác chạy ra đón.
Nhìn thấy đồng đội trở về an toàn, nhiều người không giấu được xúc động.
Một người lính nắm chặt tay ông Quy, nói:
- “Nếu không có các bác, chắc chúng tôi đã mất đồng đội.”
Những lời ấy khiến ông nhớ mãi suốt đời.
Sau cuộc tìm kiếm ấy, ông Hoàng Văn Quy tiếp tục tham gia nhiều nhiệm vụ khác như dẫn đường, vận chuyển lương thực và hỗ trợ bộ đội.
Những năm tháng làm nhiệm vụ trong rừng sâu là quãng thời gian gian khổ nhưng đáng tự hào nhất trong cuộc đời ông.
Sau khi chiến tranh lắng xuống, ông Hoàng Văn Quy trở về với cuộc sống thường ngày ở thôn Nà Bó.
Những năm đầu sau chiến tranh, cuộc sống còn nhiều khó khăn. Nhưng với tinh thần của người từng đi tìm người giữa rừng sâu, ông không nản chí.
Ông cùng gia đình khai hoang thêm đất, trồng lúa, trồng ngô.
Người dân trong thôn Nà Bó vẫn nhớ hình ảnh ông Quy - người đàn ông am hiểu rừng núi, luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người khi cần.
Những buổi tối mùa đông, khi con cháu quây quần bên bếp lửa, ông thường kể lại câu chuyện ba ngày tìm người trong rừng năm xưa.
Có lần, đứa cháu hỏi:
- “Ông có mệt khi đi tìm suốt nhiều ngày không?”
Ông cười hiền:
- “Mệt chứ. Nhưng tìm được người về là vui rồi.”
Giờ đây, khi tuổi đã cao, ông Hoàng Văn Quy vẫn giữ thói quen đi quanh bản, nhìn về phía cánh rừng nơi ông từng tham gia tìm kiếm năm ấy.
Ở thôn Nà Bó, câu chuyện về ông - người tìm đồng đội trong rừng sâu - vẫn được kể lại như một minh chứng cho lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và tình người trong những năm tháng chiến tranh.



