Khác

Bác Hồ ở Ủy ban hành chính tỉnh Bắc Kạn Bức ngày 16/9/1958

Bức ảnh chụp ngày 16/9/1958 ở cổng Ủy ban hành chính tỉnh Bắc Kạn

Thái Nguyên02/04/2026đoàn xã Nghĩa Tá sưu tầm (đoàn xã Nghĩa Tá)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác hồ ở UỶ ban hc BK.jpg (1)

Bức ảnh chụp ngày 16/9/1958 ở cổng Ủy ban hành chính tỉnh Bắc Kạn trên đồi thông, trong ảnh nhân dân đang tập trung đến nghe Bác Hồ nói chuyện với cán bộ và nhân dân ở hội trường chữ U (khu vực Sở Tài nguyên và Môi trường cũ).
Mặc dù trời chưa sáng rõ, Bác lại đi nhanh, nhưng chỉ thoảng thấy Bác đi qua, cả rừng người đã nhanh chóng ùa đứng lên, ồn ào. Rồi những tiếng vỗ tay ran lên, và những tiếng hô cùng vang lên rất to:
Hồ Chủ tịch muôn năm!
Hồ Chủ tịch muôn năm!
Vào đến hội trường, Bác phải đưa tay vẫy vẫy ra hiệu nhiều lần, bà con đến dự mít tinh mới dần dần trở lại trật tự.
Câu đầu tiên Bác hỏi:
- Trời sương mù, mưa phùn thế này, sao bà con đến đây được sớm thế?
Một số bà con đứng gần Bác thưa:
Thưa Bác, chúng cháu nghe tin Bác đến thăm và nói chuyện với nhân dân Bắc Kạn, nên ai ai cũng muốn được nghe và mong được gặp Bác, nên đến sớm ạ. Bác hỏi tiếp:
- Bà con có đủ chỗ ngồi cả không?
Hội trường đã khá lớn, nhưng số người đến nghe Bác nói chuyện rất đông. Nên trong hội trường không đủ chỗ ngồi, bà con phải ngồi ở dọc các lối đi lại, trên các bậu cửa. Nhiều người phải đứng ra khắp các quả đồi chung quanh. Chật đến nỗi không còn chỗ chen chân. Nhưng khi thấy Bác hỏi, tất cả đều thưa:
- Thưa Bác có đủ đấy ạ.
Lúc ấy Bác mới bắt đầu nói chuyện. Bác khen ngợi và biểu dương những thành tích mà nhân dân các dân tộc Bắc Kạn đã đạt được trong thời gian qua, nhất là vấn đề đổi công, hợp tác hóa, vấn đề hợp tác xã mua bán và hợp tác xã tín dụng. Đồng thời, Bác cũng bổ khuyết một số mặt tồn tại cần khắc phục. Lời Bác ngắn, gọn, nhưng rõ ràng, cặn kẽ, cụ thể, khiến ai nghe cũng hiểu. Cả hội trường im phăng phắc lắng nghe những lời dạy bảo của Bác, không một tiếng động mạnh.
Nói chuyện với nhân dân xong, Bác đi xuống phía dưới bắt tay một số bà con. Tất cả những người có mặt hôm ấy uà cả lại, quấn quanh lấy Bác. Người đông quá, mà ai cũng muốn ở gần Bác, nên người nọ cố níu người kia, nghển cao đầu để được nhìn Bác rõ hơn, để sau này ra về còn được kể lại với bà con bản làng những niềm vui sướng nhất trong cuộc đời mình. Lúc này, ánh nắng dịu của buổi sáng càng làm bật lên cái dáng vẻ nhanh nhẹn, dung dị, hiền từ của Bác

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn