BÁC HỒ VÀ CHIẾC ĐỒNG HỒ DỪNG LẠI
Trong những năm tháng sau hòa bình, khi đất nước còn bộn bề khó khăn, Hồ Chí Minh vẫn giữ cho mình lối sống giản dị, ngăn nắp và kỷ luật đến từng chi tiết nhỏ.
Bác có một chiếc đồng hồ đeo tay đã dùng nhiều năm. Không phải loại đắt tiền, nhưng luôn được Bác giữ gìn cẩn thận. Với Bác, chiếc đồng hồ không chỉ để xem giờ… mà còn là cách để nhắc nhở bản thân làm việc đúng giờ, đúng trách nhiệm.
Một ngày nọ, chiếc đồng hồ bất ngờ bị hỏng, kim ngừng chạy.
Một cán bộ phục vụ thấy vậy liền nói:
“Thưa Bác, để cháu đổi cho Bác chiếc đồng hồ mới ạ.”
Bác nhẹ nhàng lắc đầu:
“Chưa cần đâu, chú mang đi sửa xem còn dùng được không.”
Chiếc đồng hồ được mang đi sửa nhiều lần, mỗi lần sửa xong lại chạy thêm một thời gian rồi lại dừng. Người cán bộ ái ngại:
“Thưa Bác, đồng hồ cũ quá rồi, sửa cũng không bền. Hay là thay cái mới cho tiện ạ…”
Bác nhìn chiếc đồng hồ, trầm ngâm một lúc rồi nói:
“Nó hỏng thì sửa. Còn dùng được thì chưa nên bỏ.”
Người cán bộ chưa hiểu hết, Bác nói thêm, giọng chậm rãi:
“Đất nước mình còn nghèo. Một thứ còn dùng được mà bỏ đi thì phí. Tiết kiệm từ những việc nhỏ, sau này mới lo được việc lớn.”
Câu nói giản dị ấy khiến mọi người lặng đi.
Chiếc đồng hồ cuối cùng vẫn được sửa, vẫn tiếp tục đồng hành cùng Bác trong công việc hằng ngày.
Với nhiều người, đó chỉ là một vật nhỏ.
Nhưng với Bác, đó là bài học về sự tiết kiệm, trách nhiệm và trân trọng từng giá trị dù là nhỏ nhất.
Bác không dạy bằng những lời lớn lao.
Bác dạy bằng chính cách sống của mình.
Một chiếc đồng hồ cũ.
Nhưng lại nhắc nhở cả một cách sống.
Rằng:
Biết quý trọng những điều nhỏ bé…
chính là nền tảng để làm nên những điều lớn lao.



